Khơi dậy
LÒNG ĐẠO ĐỨC
cho con em mình
Tác giả : Lê Quý Long
NHÀ
XUẤT BẢN SAIGON
Dẫn nhập
“Khơi dậy lòng đạo đức” là nội dung những bài nói chuyện của
Lê Quý Long với bạn đọc, tại một số các thư viện trong và ngoài nước.
Tựa đề cuốn sách này làm cho ý thức đạo đức trong chúng ta bừng
lên. Những khái niệm về đạo đức thức tỉnh, chỗi dậy… Mỗi người tự đặt vấn đề
“con em mình sẽ ra sao về đạo đức ?”.
Các tác phẩm của ông (thơ cũng như văn), đều hàm ý mời gọi con
người sống công bằng, bác ái để đem lại an vui cho gia đình, thái bình cho xã hội.
Hòa bình và hạnh phúc là hai khát vọng chính đáng nhất của
loài người. Tìm hạnh phúc, đa số nãn lòng: “không dễ gì có được”! Tìm hòa bình,
tất cả cho là to lớn quá: “không thể nào có được”!
Ngại khó nên cái khó càng khó thêm. Chúng ta đặt vấn đề quá to
tát. Chính cảm nghĩ “to tát” ấy làm cho chúng ta thất vọng, buông xuôi! “Chúng
ta không nên để những đáng tiếc của hôm nay trở thành những đáng trách của ngày
mai”, lời van xin tha thiết của tác giả.
“Khơi dậy lòng đạo đức cho con em mình” hôm nay là góp phần
ngăn chận những tranh chấp trong mai sau, xua tan đi những oán thù, chém giết lẫn
nhau!
Lê Quý Long nhận biết mình là người bé nhỏ, nên tìm chọn những
giải pháp bé nhỏ nhất (nhưng rất dễ dàng và chắc chắn tìm được hạnh phúc, hòa
bình), bé nhỏ đến độ ai ai cũng có thể tiếp cận đươc, hiểu được và thực hiện được.
Chúng tôi thông cảm với những vui buồn của tác giả trên từng
chặng đường, nhất là khi đặt chân xuống vùng đất Paris: vui, có người đồng cảm;
buồn, ngại gió bay qua!
Vâng, nếu ông chỉ nói mà
thôi, gió sẽ thổi bay mất những lời nói ấy. Nhưng, không thể bay mất được, những
cuốn sách của ông (mang ước vọng hòa bình, hạnh phúc) đang còn trong tay chúng
ta, trong tay nhiều người, nhiều nơi… và đang có mặt tại các thư viện, nhất là
các thư viện lớn đó đây, như thư viện quốc gia của Pháp (tại Paris), của Anh (tại
London), không những họ đặt các cuốn sách ấy nơi bạn đọc dễ nhìn thấy mà còn
biên thư cho tác giả, nói lên sự đồng cảm và trân trọng.
Chúng ta tin tưởng ước vọng của ông sẽ được sự đồng cảm của
nhiều người và nhiều bạn đọc sẽ tìm đươc một niềm vui để sống, trước khi đạt đến
hòa bình, hạnh phúc.
Paris,
ngày 21 tháng Năm, 2014.
CHÂU NGỌC ẨN
Tiến sỹ Triết học
(Chủ bút Nhóm Nghiên cứu Học thuật).
KHƠI
DẬY LÒNG ĐẠO ĐỨC
cho con em mình
Nói “khơi dậy lòng đạo đức cho con em mình” là ghi nhận chúng
ta có quan tâm đến các em và đã giúp cho chúng biết ý thức về đạo đức.
Nếu các em được uốn nắn từ đầu, được un đúc trong tinh thần đạo
đức, có nếp sống trung thực, thật thà, biết kính yêu và vâng lời ông bà cha mẹ,
thầy cô giáo; biết thương yêu anh chị em, biết quí mến và giúp đỡ bạn… một con
người như thế, là niềm vui lớn của gia đình, là quà tặng quí giá cho xã hội.
- Người có lòng đạo đức, dễ dàng tìm được hạnh phúc cho đời mình. Những nhà xã hội học đã nghiên cứu,
thăm dò, tìm hiểu nơi những người cảm nhận có hạnh phúc, họ đều có nếp sống tử
tế, hiền lành, không gian tham, lừa dối; không ganh ghét, hận thù; có tấm lòng
trung thực, thật thà; xử sự rất công bằng và bác ái… Thật vậy, nếu bạn đang sống
có hạnh phúc, bạn sẽ nghiệm ra điều ấy là đúng. Hoặc, thỉnh thoảng trong đời, bạn
có những giây phút cảm thấy hạnh phúc,
lúc bấy giờ, bạn nhận ra rất rõ ràng: lòng bạn đang thanh thản, không giận dỗi,
oán hờn; không mưu toan lừa dối, ám hại ai… một tấc lòng rộng mở, nhân hậu!
- Một
gia đình, các thành viên đều có lòng đạo đức, dễ dàng tìm được bầu khí đầm ấm
cho gia đình mình.
- Một đất nước, dân tộc có nền nếp đạo đức, một đất nước thái
bình và thịnh vượng.
- Cả thế giới, nếu các dân tộc đều được khơi dậy lòng đạo đức,
thế giới sẽ có được hòa bình, nhân loại sẽ được ấm no, hạnh phúc.
Nhưng, trên thực tế, hòa bình của thế giới, hạnh phúc của loài
người… vẫn còn quá xa mờ! Tại sao?
I-
Tại
sao phải khơi dậy lòng đạo đức ?
Không những các em, mà cả
chúng ta nữa, tuy có lòng đạo nhưng chưa tỏa sáng, còn lu mờ, còn bị khuất, bị
gác lại một bên, thậm chí bị lãng quên!
-
Lòng đạo đức bị lu mờ, làm cho các em mù quáng, mất định hướng, chỉ biết ăn
chơi, sống suy đồi trụy lạc: thuốc lắc, xì-ke ma túy, trộm cắp, cướp giật, lạm
dụng sống thử, phá thai..!
-
Lòng đạo đức bị khuất, khiến những kẻ kinh doanh chỉ biết lợi nhuận, sản xuất
hàng giả, hàng chứa nhiều chất độc hại, từ đồ chơi, dồ dùng cho đến thức ăn của
uống!
-
Lòng đạo đức bị gác lại một bên, nhiều người nhầm lẫn, cho rằng mình có những
công việc khác quan trọng hơn, cấp bách hơn, cần phải làm trước…không quan tâm
đến con cái từ đầu, đã có không ít những em chống đối lại cha mẹ, đánh đập Thầy
Cô giáo, bỏ nhà ra đi… bụi đời!
-
Gác lòng đạo đức lại một bên để chạy theo khoa học kỹ thuật, bỏ rơi những con
người dần dần mất tính người: xả súng bừa bãi vào các đám đông, vào nhiều trường
học..!
-
Lòng đạo đức bị gác lại một bên, làm sao đạo đức có thể đến được với những lò
đúc bom mìn, đầu đạn hạt nhân, vũ khí hóa học..?
-
Thiên tai, mỗi ngày thêm nhiều, với sức tàn phá mỗi ngày thêm khủng khiếp!
Trong đó, không tránh khỏi những bàn tay của nhiều kẻ sống thiếu ý thức đạo đức.
-
Nguy hại nhất là nhầm lẫn trong nhận thức về đạo đức: “Phải có biện pháp mạnh mới
giữ được an vui cho gia đình”; “Phải dùng vũ lực mới đem lại hòa bình, mới ổn định
được trật tự trong khu vực…” nên mới có những cảnh bạo lực đáng tiếc trong các
gia đình, những trận trút bom đạn xuống đầu người vô tội!
- Và
biết bao nhiêu cách thế lừa đão tinh vi, trắng trợn; buôn bán người, hãm hiếp
trẻ em; xem thường nhân mạng… vì đạo đức bị lãng quên :
Vắng lòng đạo đức trong nhau
Khiến cho nhân thế khổ đau ngút ngàn!
-
Vân vân và vân vân những tội ác sẽ tiếp diễn, nếu chúng ta không cùng nhau kịp
thời khơi dậy lòng đạo đức.
- Khơi dậy lòng đạo đức nơi thế hệ trẻ, còn là cách báo hiếu cho
ông bà, các bậc tiền nhân của chúng ta. Ông bà, cha mẹ nào cũng vậy, đều ước
mong con cháu mình biết sống tử tế với nhau. Các ngài không khỏi đau lòng khi
con cháu sống thiếu đạo đưc, không khỏi quở trách chúng ta “bỏ quên” con em
mình! Chúng ta khơi dậy lòng đạo đức cho con em mình là cách đền đáp công ơn,
có ý nghĩa nhất đối với các ngài.
II- Khơi dậy bằng cách nào?
Cùng nhau khơi dậy lòng đạo đức cho nhau để hướng dẫn những thế hệ kế tiếp biết sống tử tế hơn, sống công bằng và bác ái.
1) Gương
sống đạo đức:
Khi chúng ta vừa nghĩ đến việc “khơi dậy
lòng đạo đức cho con em mình”, những khái niệm về đạo đức trong lòng ta đã bừng
sáng lên! Và như thế, chúng ta quyết tâm đi trước để làm gương. Những tấm gương
đạo đức của các bậc phụ huynh, thầy cô giáo là nhũng bài học về đạo đức sống động
nhất, hữu hiệu nhất đối với các em.
2) Bài
học về đạo đức:
Mỗi người cũng đã có những bài học đạo đức
trong lòng mình, nhưng không nhiều, không đầy đủ. Chúng ta cùng gom góp lại các
bài học ấy, sẽ được phong phú và đa dạng.
Như thế, không thể thiếu những con người
chuyên trách: sưu tầm, nghiên cứu, sắp xếp thành chương, thành mục cho phù hợp
với từng trình độ, từng lứa tuổi. In thành sách, những cuốn sách đầu giường cho
các bậc phụ huynh; sách bỏ túi cho công nhân viên chức, thầy cô giáo; sách giáo
khoa cho các trường học (từ Mầm non Mẫu giáo cho đến các lớp Đại học).
3) Tôn vinh lòng đạo đức:
- Khen thưởng những cá nhân biết sống có lòng đạo đức. Với sinh viên học sinh, ngoài khen thưởng tại lớp, tại trường, cấp quận huyện, tỉnh thành, toàn quốc, còn được miễn giảm học phí, trao học bổng; tăng lương, thăng cấp cho cán bộ công nhân viên, quân đội…
-
Các văn nghệ sĩ, sáng tác thơ văn, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết…đề cao
lòng đạo đức; âm nhạc, hội họa, cũng vậy; biểu dương lòng đạo đức trong các kịch
bản trên sân khấu, điện ảnh…
- Hoặc
những tấm gương có thật, hoặc hư cấu những câu chuyện kể về lòng đạo đức.
-
Tăng dần số bài học đạo đức trong các sách giáo khoa, nâng thời lượng giảng dạy
về đạo đức ngang với các môn học khác.
- Lập
chuyên ngành đạo đức, viện nghiên cứu đạo đức, đào tạo giáo viên, giảng viên
chuyên môn…
Mai này, chúng ta sẽ có nhiều nhà đạo đức học,
việc khơi dậy lòng đạo đức sẽ cho nhiều kết quả tốt đẹp hơn nữa:
Cùng mang hạnh phúc cho đời
Đèn lòng đạo đức sáng ngời trong tim.
III-
Môi trường nuôi dưỡng
Thông thường, chúng ta nghĩ, môi trường nuôi dưỡng lòng đạo đức là gia đình và nhà trường. Không những thế, mà các hội đoàn, công ty, xí nghiệp, mọi tổ chức xã hội, cũng phải tiếp nối những nghĩa cử nuôi dưỡng lòng đạo đức cho nhau.
Việc
khơi dậy lòng đạo đức cho những thế hệ trẻ, chính yếu vẫn là gia đình. Không chờ
“chúng lớn lên rồi sẽ khôn”! Không dạy, không học, lấy đâu có sự hiểu biết.
Nhà
trường, khơi dậy những khái niệm về lòng đạo đức cho các em ngay từ khi mới bước
vào Mẫu giáo, qua các chuyện kể, tranh ảnh, bài hát… cho đến lớp cuối của các bậc
Đại học.
Gia
đình, không chờ con khôn lớn, mớm sữa đạo đức từ lúc chúng còn nằm nôi, qua điệu
ru, lời hát… Hơn thế nữa, giáo dục đạo đức cho con khi còn trong lòng mẹ, qua
tâm tình, thái độ sống hiền hậu… Người xưa dạy: “Đặt con vô dạ, mạ phải tu”. Vợ
khó mà “tu”, nếu chồng không “hỗ trợ”. Chờ “đặt con vô dạ”, người mẹ mới bắt đầu
sống hiền lành, e khó lắm, nếu không có nền nếp từ trước. “Hỗ trợ” cho vợ sống
tử tế, cũng vậy.
Khơi
dậy lòng đạo đức trong những người hôm nay là cách giáo dục đạo đức cho những
con người mai sau.
IV-
Một
Lối Đi Mới
Như
chúng ta đã biết, trái đất ngày càng cạn kiệt nguồn sống của con người: cái ăn không còn an
toàn, cái hít thở bị ô nhiễm nặng, cách đối xử với nhau, ngày xưa còn là gậy gộc,
gươm đao; ngày nay thì bom mìn, đầu đạn hạt nhân, vũ khí hóa học!
Bộ mặt của trái đất ngày nay bi đát quá! Muốn thay đổi bộ mặt
bi đát này, không thể cứ mãi theo những con đường cũ, những con đường đã không
đem lại hy vọng gì, buộc chúng ta phải chọn một lối đi mới, là chúng ta phải
cùng nhau sớm khơi dậy lòng đạo đức cho nhau, cho con em mình.
Để
việc khơi dậy lòng đạo đức đựơc thành công tốt đẹp, con người phải thay đổi một
số các nhận thức.
THAY ĐỔI CÁC NHẬN THỨC :
1) Về
Tình người
Giữa người với người, bao lâu chúng ta còn nhìn nhau qua làn da, màu mắt; dân thành thị, nông thôn; trí thức hay ít học; dân tộc tiên tiến hay mới phát triển… thì con người khó gần nhau ! Có gần nhau mới có thể cảm thông và tha thứ, mới có thể thương yêu và chia sẻ cho nhau.
Ông
bà chúng ta dạy: “Thương người như thể thương thân”. Phương Tây cũng có lời
khuyên cùng một nội dung: “Hãy yêu thương người khác như chính mình”. Ai cũng
biết những lời khuyên bảo trên đây là tốt đẹp, nhưng “biếng lười” thực hiện! Cũng
có người thầm nghĩ: Yêu thương kẻ khác là tốt, nếu không, cũng chẳng sao. Lại
còn đòi hỏi quá đáng “yêu thương như chính mình”!
Những
ý tưởng vàng ngọc của người xưa để lại, chúng ta rất trân trọng, nhưng chưa hiểu
thấu đáo, tại sao phải thương yêu nhau đến cao độ như vậy, “như thể thương
thân”?
Trong
luận đề “Nhân loại bất tử”, chúng tôi đã trình bày rõ ràng về ý nghĩa này (sách
“Tin vui của bạn”, trang 8 đến trang 19). Xin rút ra một đơn cử nhỏ: Cha mẹ
sinh con, cắt một phần thân thể mình để tạo nên một sự sống mới, nối dài sự sống
của các ngài. Mỗi người con là hiện thân của cha mẹ mình. Con cái phải yêu
thương cha mẹ là chuyện tất nhiên. Yêu thương cha mẹ như chính mình, cũng dễ hiểu,
vì thân thể mình, chính là thân thể của cha mẹ. Suy ra, giữa anh chị em với
nhau, cũng vậy, là những hiện thân của cha mẹ mình. Yêu thương anh chị em chính
là yêu thương cha mẹ mình. Suy rộng ra nữa, những người cùng chung dòng họ,
cùng chung nòi giống và cả loài người, cũng vậy. Với công trình tiếp nối sự sống
của loài người, cho chúng ta thấy rõ, mỗi người là hiện thân của Tổ tiên mình.
Ta yêu chính mình, là việc hiển nhiên. Thân thể mình cùng chung một thân thể với
những người khác. Hay nói một cách dễ thấy hơn, thân thể người khác trong thân
thể mình, và ngược lại. Như thế, không phải “chúng ta yêu thương người khác như
chính mình” mà thực sự,chúng ta “yêu thương chính mình nơi những người khác”.
Thấy được như vậy, chúng ta sẽ dễ dàng yêu thương nhau hơn và “phải yêu thương
nhau, yêu thương nhau như chính mình”. Có yêu thương nhau, chúng ta mới có thể
thông cảm và tha thứ cho nhau; mới có thể chia sẻ và đùm bọc lẫn nhau, tinh thần
cũng như vật chất:
Lời xương thịt nói với ta
Anh em là một, ruột rà trong nhau.
2) Về
Hạnh phúc
Cứ ngỡ hạnh phúc là giàu sang, chức cao quyền rộng… nên tham lam, tìm đủ mọi cách để tranh giành, thì không thể nào có được hạnh phúc. Tranh giành không được, sinh ra hận thù, tìm cách hại nhau! Còn người giành được, muốn được nhiều hơn nữa và hơn nữa… Thâu tóm được vào tay những gì mình mong ước, lại lo sợ, một ngày nào đó sẽ mất đi..! Với những người nhầm lẫn trong nhận thức về hạnh phúc, một văn hào người Pháp, ông Albert Camus, đã xót xa cho họ: “Không có gì thảm thương hơn cuộc sống của một người có hạnh phúc” (ngỡ là hạnh phúc).
Nhưng,
hiểu đúng đắn về hạnh phúc, mọi người sẽ tìm được hạnh phúc một cách dễ dàng.
Thăm
dò nhiều người có cuộc sống hạnh phúc, nhà nhân chủng học Yves Coppens nhận
xét: “Hạnh phúc là sự thăng bằng trong đầu óc”; ông Philippe Dlerm thì: “Hạnh
phúc là sự hài hòa, là sự thanh thản…” còn các nhà tâm lý học, xã hội học khác,
trên khắp thế giới, kết luận: “Sự bất an trong lòng là nỗi bất hạnh to lớn nhất”.
Qua đó, chúng ta có thể nhận ra: “Hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn”.
(Sách “Tin vui của bạn”, trang 20 đến trang 30).
Hạnh
phúc là sự bình yên trong tâm hồn. “Bình yên” ở đây, không đồng nghĩa với “phải
bằng lòng với số phận mình” (contentus sua sorte) như tư tưởng thủ cựu của những
người cổ đại La-mã; không đồng nghĩa với “biết đủ thì đủ” (tri túc hà thời túc)
như lời khuyên của người Á Đông xưa và cũng không phải “loại bỏ những nhu cầu”
thiết yếu trong đời sống để được “nhẹ gánh”… mà “bình yên” trong nhận thức mới:
có lý tưởng cầu tiến, vươn lên; có ý thức trách nhiệm; có tinh thần công bằng
và không trái với lòng đạo đức.
Muốn
được bình yên trong tâm hồn, trước hết phải chu toàn bổn phận mình: Bổn phận
làm cha mẹ, làm con cái; làm thầy cô giáo, làm học trò; làm lãnh đạo, làm công
nhân viên; làm nhà cầm quyền, làm dân… và đáng lưu ý nhất là bổn phận làm người
(bổn phận của mỗi thành phần, ai cũng biết rồi). Thêm vào đó, cũng cần có ba đức
tính cao quí: Biết thông cảm với những thiếu sót của người khác; biết tha thứ
những lỗi lầm cho họ và phải biết dắt dìu những người non yếu bên cạnh ta. Mọi
công việc đều được thực hiện trong tinh thần trách nhiệm, công bằng và không
trái với lòng đạo đức. Có như vậy, không ai phàn nàn, quở trách mình được,
lương tâm không bị ray rứt, lo âu hoặc sợ hãi điều gì. Tâm hồn chúng ta cảm thấy
thanh thản, trong lòng nhận được bình yên. Đấy chính là hạnh phúc, hạnh phúc
đích thực:
Hạnh phúc là gì, em biết không ?
Là điều mơ ước, em hằng mong
Nhưng chưa hẳn đã là cơm áo
Mà sự bình yên trong cõi lòng.
3) Về tình yêu
Tình yêu là đề tài của muôn thuở, của muôn người. Tình yêu là đề tài cho văn nhân thi sĩ tha hồ khai thác trong những sáng tác của mình. Phần lớn, các vị ca tụng, tôn vinh. Nhưng cũng không ít vị oán than bi thảm: “Yêu là chết trong lòng một ít” ! (Thì ra, tình yêu cũng độc hại đến thế ?). Càng khó hiểu hơn nữa: “Làm sao định nghĩa được tình yêu” ! (Thì ra, tình yêu rắc rối và phức tạp đến thế ?). Những than vãn như vậy và tương tự như vậy, là phản ánh cách trung thực những tâm tình, những cảm nhận của nhiều người đang yêu và đã yêu.
Những
cảm nghĩ phiến diện như thế, khiến một số các bạn trẻ phải hoang mang trước ngưỡng
cửa của cuộc đời! Nhưng, lớn lên, không thể không yêu.
Vậy,
thế nào là tình yêu chân chính? Để các bạn trẻ có hướng chọn lựa.
Chỉ
có tình yêu chân chính mới đem lại hạnh phúc cho cuộc đời, không làm phiền lòng
các bậc phụ huynh, không gây tổn thương cho xã hội.
Tình yêu chân chính là sự rung cảm tương hợp
giữa hai con tim khác phái và có khả năng lấp đầy khoảng trông tâm hồn cho
nhau. Cả hai, đều thật lòng muốn đến với nhau, không vướng phải những trở ngại
tự nhiên và gìn giữ tình trong sáng cho đến ngày cưới. Để có được yếu tố “chân
chính”, con tim cũng cần nhờ đến sự góp ý của lý trí nữa. Lý trí giúp các bạn
sáng suốt, nhận biết đâu là chân thành, đâu là đúng đắn, chính đáng… để bước
theo.
4)Về
gia đình an vui, thế giới hòa bình
Để có được một gia đình an vui, một thế giới hòa bình, chỉ cần khơi dậy lòng đạo đức nơi con người. Như trên đã đề cập đến, biện pháp mạnh không thể thành công cho bất cứ một tình huống nào. Từ trong nhà cho đến việc ngoài xã hội, sử dụng lòng đạo đức để giải quyết những bất đồng, mới có thể thành công được.
Vợ
chồng trung thành, chung thủy với hau đến cuối đời, là nhờ có lòng đạo đức, đạo
đức đã được khơi dậy từ trước. Con cái ngoan ngoãn, biết vâng lời ông bà, cha mẹ,
thầy cô giáo, chăm lo học hành… là nhờ gương đạo đức của cha mẹ, hấp thụ đạo đức
đã có trong hai dòng máu.
Các
quốc gia, muốn làm giàu cho dân tộc mình, là đúng, nhưng không thiệt hại cho
láng giềng mới là công bằng. Mọi suy nghĩ và hành động làm tổn thương kẻ khác
là thiếu đạo đức. Ước gì các nhà lãnh đạo, không những “lấy cái đức mà lãnh đạo
dân tộc mình” mà còn phải “lấy cái đức” mà đối xử với đồng loại nữa. Được vậy,
mới đúng nghĩa là “người đủ tài đủ đức”.
3) Về Đạo đức
Bàn về đạo đức, chúng ta thường e ngại, muốn tránh né: Mình là ai mà dám bàn đến vấn đề cao siêu ấy; chuyện đạo đức, quá sâu rộng, biết đâu mà bàn; trăm công ngàn việc, đừng nói chuyện “không đâu”; không tính chuyện đạo đức lúc này, với bọn này, với tình thế này… là những suy nghĩ nhầm lẫn, nguyên nhân dẫn loài người đến vực thẳm khổ đau!
Chúng
ta đều công nhận, đạo đức là vấn đề hàng đầu trong cuộc sống. Thế mà, từ “lời
bàn” cho đến “bài học” phải bị gác lại một bên! Khổng Tử gợi ý cho các nhà cầm
quyền, nên lấy “cái đức” mà lãnh đạo dân chúng. Lời khuyên rất đúng, nhưng chưa
đủ. Nhà cầm quyền không những lấy đức mà lãnh đạo dân chúng mà còn phải nghiên
cứu cách thức giáo dục đạo đức cho dân chúng nữa. Có như thế, mới có nhiều người
tài đức để chọn lựa ra giúp dân giúp nước. Thiếu chú trọng khơi dậy lòng đạo đức
cho dân chúng, nên trong số các cộng sự của mình mới có những “nịnh thần”, những
người “tạo phản”, những tay ăn cắp của công, ăn cắp giờ làm việc…
Ước
gì lòng đạo đức được khơi dậy đúng mức (như trong phần II đã tình bày trên
đây): Có người chuyên trách, có chuyên ngành, có viện nghiên cứu, có đào tạo
giáo viên giảng viên chuyên môn, có giáo khoa giáo án đầy đủ, nâng thời lượng
giảng dạy nhiều hơn… biểu dương các cá nhân có nếp sống đạo đức v.v… thì mỗi một
chúng ta sẽ có được hạnh phúc, mỗi một gia đình sẽ được an vui và nhân loại sẽ
có được một thế giới hòa bình.
V-
NHỮNG
KHÓ KHĂN
Bàn
về vấn đề đạo đức, những buổi tọa đàm của các nhà làm công tác giáo dục, nhà xã
hội học, tâm lý học, nêu lên rất nhiều khó khăn:
-
Người công nhân, khó thật thà! (nghèo khổ)
Đâu
có phải ai nghèo khổ cũng thiếu thật thà. Như thế, nhờ đâu mà những người nghèo
khổ vẫn giữ được lòng đạo đức: không giant tham, không lừa dối..? – Nhờ giáo dục
của gia đình và nhà trường, ảnh hưởng nếp sống của ông bà, cha mẹ.
- Con
cái, khó vâng lời cha mẹ! (ảnh hưởng)
Con
em chúng ta rất dễ bị ảnh hưởng nếp sống của những người chung quanh. Chính vì
thế, mỗi gia đình càng phải quan tâm hơn nữa con em mình về đạo đức. Với môi
trường sống tử tế, chúng sẽ “ảnh hưởng” những tử tế của mọi người.
-
Giáo dục đạo đức, chưa đồng thuận!
Chính
sự “không đồng thuận” đó, là nguyên nhân của các cuộc tranh chấp nguy hiểm, các
trận trút bom đạn dã mang, những cảnh thảm sát mất tính người..!
“Khơi
dậy lòng đạo đức” sẽ không còn khó khăn, nếu chúng ta quyết tâm bằng những việc
làm cụ thể: chọn lọc nhiều bài học đạo đức, in thành sách, sách đầu giường,
sách bỏ túi, sách giáo khoa (có giáo án, giáo trình rõ ràng)… Các bậc phụ
huynh, các thầy cô giáo thường xuyên nhắc nhở, khích lệ các em hướng về đạo đức,
nhất là làm gương tốt cho chúng.
Ngày
mai sẽ tốt đẹp. Mọi sự sẽ như lòng mong đợi.
HAÏNH
PHUÙC
Chúng ta nhận thức lệch lạc về “hạnh phúc” nên sinh lòng
ganh ghét, tranh chấp, hận thù, chém giết lẫn nhau! Nếu sớm thay đổi nhận thức,
nhận thức đúng đắn về hạnh phúc, bản thân chúng ta sẽ dễ dàng tìm được hạnh
phúc cho đời mình; gia đình chúng ta cũng dễ dàng có được không khí đầm ấm; đất
nước sẽ được an vui và thế giới nghiễm nhiên đạt được hòa bình thực sự, lâu dài.
Vậy,
với nhận thức đúng đắn, “hạnh phúc” được quan niệm như thế nào ?
Haïnh phuùc laø nieàm öôùc mô
vaø khao khaùt cuûa moïi ngöôøi. Ai chöa coù ñöôïc, thì chaïy kieám. “Chaïy
kieám” laø chính ñaùng, chöù khoâng theå chaäm treã. Nhöng, nhieàu ngöôøi
“chaïy” chöa ñuùng ñöôøng; “kieám” chöa ñuùng choã hoaëc chöa ñuùng caùch. Cöù
ngôõ haïnh phuùc ôû trong giaøu sang, maõi chaïy theo con ñöôøng aáy, kieám
hoaøi chaúng ra! Ngöôøi ñaõ giaøu sang, muoán giaøu sang hôn nöõa, hoaëc lo sôï
moät ngaøy naøo ñoù,“maát ñi” nhöõng gì quí baùu trong tay mình. Muoán theâm maø khoâng ñöôïc; lo sôï
maát caùi mình ñang coù… laø nhöõng noãi khoå! Keû nhaän thaáy mình khoâng theå
giaøu sang ñöôïc, naûy sinh gian tham, löøa ñaûo, troäm caép, cöôùp giöït… Ngôõ
haïnh phuùc laø quyeàn lôïi, laø ñòa vò, doác söùc chaïy theo con ñöôøng naày,
tìm maõi cuõng khoâng thaáy! Ngöôøi ñaõ ñöôïc ñòa vò cao, coù nhieàu quyeàn
lôïi lôùn, nhöng quyeàn lôïi khoâng theå keùo daøi, ñòa vò roài cuõng “ra ñi”…
hoï caûm thaáy buoàn vaø ñau khoå; keû chöa coù ñöôïc hoaëc khoâng theå coù
ñöôïc, ñem loøng ganh tî, tìm caùch quaäy phaù, saùt haïi… Ngôõ haïnh phuùc laø
tình yeâu, laø laïc thuù… tìm moïi caùch “aên chôi”, daãn ñeán choã suy ñoài,
toäi loãi vaø phaûi nhaän laáy nhöõng caên beänh hieåm ngheøo! Moät vaên haøo
ngöôøi Phaùp, oâng Albert Camus, ñaõ xoùt xa cho hoï: “Khoâng coù gì thaûm
thöông hôn cuoäc soáng cuûa moät ngöôøi coù haïnh phuùc”. Phaûi chaêng, oâng
xoùt xa cho söï nhaàm laãn cuûa nhöõng haïng ngöôøi noùi treân, oâm vaøo loøng
moät môù phöùc taïp maø ñinh ninh ñoù laø nhöõng haïnh phuùc!
Theá heä ñi tröôùc, theá heä
ñaøn anh cuûa chuùng ta, neáu maõi nhaàm laãn veà haïnh phuùc, seõ thaát voïng,
khoå ñau. Söï thaát baïi cuûa chuùng ta hoâm nay, aûnh höôûng khoâng toát cho
theá heä treû, chuùng seõ bi quan, thaát voïng… seõ ñi tìm nhöõng thuù vui taïm
bô,ï duø bieát nguy hieåm, ñeå goïi laø an uûi: coù coâ “baùn thaân”, coù caäu
“queân ñôøi”, thaäm chí coù keû tuyeät voïng, quyeân sinh! Nhöng, neáu taát caû
chuùng ta ñeàu yù thöùc ñuùng ñaén veà haïnh phuùc thì raát deã daøng coù ñöôïc
haïnh phuùc. Göông “yeâu ñôøi” cuûa chuùng ta seõ caûm hoùa ñöôïc theá heä treû
vaø ñeå laïi cho chuùng nhöõng kinh nghieäm soáng toát ñeïp maø chuùng ta ñaõ
gaët haùi ñöôïc, cho ñaøn em thaáy roõ, ñaâu laø yù nghóa cuûa cuoäc soáng,
ñaâu laø nhöõng öu ñaõi traøn ñaày ñang chôø ñoùn con ngöôøi.
Vaäy, haïnh phuùc laø gì vaø ôû
ñaâu? Haïnh phuùc ñang ôû trong ta, trong loøng ta, trong taâm hoàn bình yeân
cuûa moãi moät ngöôøi.
Thöïc teá vaø raát thöïc teá,
moïi ngöôøi ñeàu coù vaø ñang coù haïnh phuùc. Trong ta, coù hai loaïi haïnh
phuùc: Haïnh phuùc töï nhieân (Beùatitude) vaø Haïnh phuùc töï taïo (Bonheur).
Haïnh phuùc töï nhieân, vôùi töø ngöõ “töï nhieân (beùatitude)”, cho chuùng ta
thaáy ñaây laø moät loaïi haïnh phuùc ñöôïc ban taëng nhöng khoâng, khoâng caàn
coù söï goùp söùc cuûa con ngöôøi vaø cuõng khoâng caàn chôø yù kieán coù muoán
nhaän hay töø choái, ñoù laø Haïnh phuùc ñöôïc laøm ngöôøi. “Laøm
ngöôøi”, neáu khoâng phaûi laø haïnh phuùc, thì treân maët ñaát naày, baïn
muoán laøm caùi gì ñeå ñöôïc toaïi nguyeän? – Khoâng muoán laøm ngöôøi, moät
nhaø anh huøng taøi ba mieàn Ñoâng AÙ, vaên hay voõ gioûi, muoán “laøm caây
thoâng ñöùng giöõa trôøi maø reo”; nhaø thô xöù Taây AÂu xöa, muoán “laøm taûng
ñaù beân doøng suoái ñeå nghe tieáng nöôùc roùc raùch”; nhaø trieát hoïc coù
nhieàu tham voïng choán Trung Ñoâng (khoaûng theá kyû thöù taùm), muoán “laøm
Thöôïng Ñeá ñeå thoáng laõnh loaøi ngöôøi”…! Nhöng “muoán” chæ ñeå noùi leân
taâm traïng nhaát thôøi, moät thoaûng ngoâng ñuøa giaûi trí, chöù coù baø meï
naøo saép sinh con laïi khoâng muoán ñöùa beù chaøo ñôøi ñöôïc “bình thöôøng”
nhö bao ñöùa beù bình thöôøng khaùc. Ngöôøi meï raát sung söôùng coù ñöôïc moät
ñöùa con bình thöôøng. “Laøm ngöôøi”, khoâng nhöõng laø haïnh phuùc maø coøn
laø nguoàn haïnh phuùc cuûa ngöôøi khaùc.
Hai laø Haïnh phuùc töï taïo.
Vôùi töø ngöõ “töï taïo (bonheur)”, cho chuùng ta hieåu loaïi haïnh phuùc naày
do ta “taïo” neân vaø deã bò ñaùnh maát, neáu khoâng bieát naâng niu, giöõ gìn.
Haïnh phuùc töï taïo, khoâng haün laø giaøu sang, khoâng haün laø quyeàn cao
theá roäng vaø cuõng khoâng haün laø ñöôïc ngoài treân ñænh cao cuûa tình yeâu
löùa ñoâi… maø Haïnh phuùc laø söï bình
yeân trong taâm hoàn. Baïn laø
ngöôøi giaøu sang, coù quyeàn cao, theá roäng, coù tình yeâu toát ñeïp… neáu
trong taâm hoàn khoâng ñöôïc bình yeân, chaéc chaén baïn khoâng caûm thaáy coù
haïnh phuùc. Ngöôïc laïi, baïn ngheøo khoå, vaát vaû… nhöng coù ñöôïc söï bình
yeân trong taâm hoàn, luùc baáy giôø, baïn seõ nhaän ra ñieàu aáy. Nhaø nhaân
chuõng hoïc ngöôøi Phaùp, oâng Yves Coppens, ñoàâng nhaän xeùt vôùi chuùng ta,
nhöng coù kieåu noùi nhö khoù thöïc hieän: “Haïnh phuùc laø söï thaêng baèng
trong ñaàu oùc”; oâng Philippe Dlerm thì ñôn giaûn hôn: “Haïnh phuùc laø söï
haøi hoøa, laø söï thanh thaûn…”. Coøn caùc nhaø taâm lyù hoïc, xaõ hoäi hoïc
khaép theá giôùi, sau khi ñaõ daøy coâng nghieân cöùu vaø trao ñoåi vôùi nhau,
ñöa ra keát luaän (keát luaän raát phuø hôïp vôùi nhaän thöùc cuûa chuùng ta):
“Söï baát an trong loøng laø noãi baát haïnh to lôùn nhaát”.
“Bình yeân trong taâm hoàn” ôû ñaây,
khoâng ñoàng nghóa vôùi “phaûi baèng loøng vôùi soá phaän mình” (contentus sua
sorte) nhö tö töôûng thuû phaän cuûa nhöõng ngöôøi coå ñaïi La Maõ; khoâng
ñoàng nghóa vôùi “bieát ñuû thì ñuû” nhö lôøi khuyeân cuûa nhöõng ngöôøi AÙ
Ñoâng xöa vaø cuõng khoâng phaûi “loaïi boû nhöõng nhu caàu” thieát yeáu trong
ñôøi soáng ñeå ñöôïc “nheï tay”… maø “bình yeân” trong yù thöùc môùi, yù thöùc
caàu tieán coù traùch nhieäm, trong coâng baèng vaø tình ngöôøi.
Muoán ñöôïc “bình yeân trong
taâm hoàn”, tröôùc heát phaûi chu toøan boån phaän mình (trong yeâu thöông vaø coâng baèng), boån
phaän laøm cha meï, laøm con caùi, vôï choàng; laøm hoïc troø, laøm thaày coâ
giaùo; laøm coâng nhaân vieân, laøm caáp laõnh ñaïo; laøm daân, laøm nhaø caàm
quyeàn… vaø boån phaän laøm ngöôøi. Chu toøan nhö theá naøo, khoâng caàn nhaéc
laïi ôû ñaây nöõa, ai cuõng “bieát roài”. Thöù ñeán, taïo cho mình 3 tinh thaàn
cao quí: Bieát thoâng caûm vôùi nhöõng thieáu soùt cuûa keû khaùc, bieát tha
thöù nhöõng loãi laàm cuûa hoï vaø bieát daét dìu nhöõng ngöôøi non yeáu quanh
ta. Caùc ñöùc tính toát ñeïp khaùc seõ töø ñoù maø sinh ra.
Coá gaéng heát mình ñeå chu
toøan boån phaän, keát quaû theá naøo laø vieäc khaùc. Khoâng chu toøan boån
phaän, löông taâm bò ray röùt; “chu toøan” thieáu yeâu thöông vaø coâng baèng,
löông taâm bò daøy voø… khoâng theå coù söï bình yeân trong taâm hoàn. Nhöõng
thieáu soùt cuûa ngöôøi khaùc, ta khoâng bieát thoâng caûm; nhöõng loãi laøm
cuûa hoï, ta khoâng chòu tha thöù, maõi traùch moùc giaän hôøn… laøm sao taâm
hoàn bình yeân ñöôïc! Khoâng kòp thôøi dìu daét, khuyeân baûo nhöõng ñöùa treû
non daïi; khoâng kòp thôøi ñöa tay voùi ñôõ nhöõng ngöôøi giaø yeáu, taät
nguyeàn beân ta (khi ñieàu kieän coù theå), chaúng may hoï gaëp phaûi nhöõng
chuyeän khoâng laønh, löông taâm ta seõ bò aùm aûnh vaø aân haän maõi, ñaùnh
maát bình yeân trong ta. “Dìu daét”, khoâng nhöõng laø moät tinh thaàn cao quí
maø coøn laø moät boån phaän nöõa.
Dó nhieân, cuûa caûi vaät chaát
raát caàn cho ñôøi soáng, nhöng phaûi bieát tích goùp trong coâng baèng vaø
vôùi loøng nhaân aùi. Neáu cuûa caûi baïn coù ñöôïc qua gian tham, löøa gaït
hoaëc cöôùp giöït treân tay ngöôøi khaùc…baïn chaúng sung söôùng gì! Cuûa caûi
vaät chaát chæ laø phöông tieän soáng. Cuûa caûi coù nguoàn goác khoâng toát
hay laø söû duïng vaøo nhöõng muïc ñích khoâng toát, seõ laøm cho baïn ñau
khoå. Ñòa vò trong xaõ hoäi cuõng vaäy, laø vinh döï vaø laø traùch nhieäm, laø
boån phaän. Coù ñöôïc ñòa vò naøo laø do baïn ñuû taøi ñuû ñöùc, chöù khoâng
phaûi do möu ñoà, thuû ñoïan ñeå chieám laáy, ñoù môùi laø vinh döï, ñaùng
ñöôïc vui vaø ñaùng ñöôïc töï haøo. Duø cöông vò naøo, baïn cuõng phaûi ra söùc
chu toøan boån phaän mình cuøng vôùi caùc
coäng söï,ï trong coâng baèng vaø treân neàn taûng tình ngöôøi. Ta laøm vieäc
vôùi loøng nhaân aùi, vôùi tình ngöôøi,
chaéc chaén moïi vieäc seõ coù keát quaû toát ñeïp, loøng ta caûm thaáy vui vaø
nhieàu ngöôøi khaùc cuõng ñöôïc höôûng nhôø.
Khi “coâng nhaän haïnh phuùc
ñích thöïc laø söï bình yeân trong taâm hoàn”, baïn deã daøng nhaän ñöôïc haïnh
phuùc vaø cuõng deã daøng mang haïnh phuùc ñeán cho nhöõng ngöôøi chung quanh,
nhaát laø nhöõng ñaùm treû “aên chôi”, nhöõng keû quaäy phaù, thích saùt haïi…
Nhöõng haïng ngöôøi naày do muø quaùng maø “haän ñôøi”, muoán traû ñuõa, muoán
baùo thuø… Nhaéc nhôû cho hoï thaáy “traû ñuõa”, “baùo thuø”… duø coù caên
nguyeân, cuõng chaúng deã gì ñöôïc vaø coù ñöôïc chaêng nöõa cuõng chaúng bao
giôø ñöôïc yeân loøng. Caùch “traû ñuõa, baùo thuø” deã thaønh coâng nhaát, deã
ñem laïi sung söôùng cho loøng mình vaø cho moïi ngöôøi, laø thoâng caûm vaø tha thöù.
Nhöng “bình yeân” theá naøo
ñöôïc, baïn nghó thaàm, khi haõy coøn ñaày daãy nhöõng coâng vieäc choàng chaát
chung quanh !
Baïn laø nhaø laõnh ñaïo, laø
ngöôøi ñieàu haønh ö? - Raát vinh döï vôùi ngöôøi ñôøi. Ñòa vò caøng cao, vinh
döï caøng lôùn thì traùch nhieäm caøng naëng neà. Baïn phaûi lo lieäu, tính
toaùn ñeå chu toaøn boån phaän mình. Baïn chæ vaát vaû chöù taâm hoàn ñaâu coù
gì ray röùt, aân haän… ñeå phaûi maát bình yeân. Baïn laø coâng nhaân vieân,
laø thöông gia, laø noâng daân… “chu toaøn boån phaän mình”, baïn coù “cöïc
khoå” chöù khoâng ñau khoå. Baïn ñang thieáu aên, thieáu maëc? – Tích cöïc laøm
vieäc hôn nöõa vaø moät khi nhieàu ngöôøi nhaän thöùc ñuùng ñaén veà haïnh
phuùc, chaéc chaén söï “kieám soáng” cuûa baïn seõ khoâng khoù khaên laém nhö
baây giôø. Vaø, ngaøy hoøa bình ñöôïc laäp laïi (khoâng khoù, sau ñaây coù
hieán keá), moïi söï seõ toát ñeïp nhö loøng mong muoán. Chieán tranh khoâng
coøn, voán döï tröõ cho quoác phoøng khoâng caàn thieát nöõa. Laáy ñoù maø lo
caùi aên caùi maëc cho nhöõng ngöôøi ñang thieáu; söû duïng söùc trai treû vaøo
lao ñoäng, saûn xuaát ra nhieàu cuûa caûi, khoâng ñeå “ngoài giôõn ñaïn ñuøa
bom suoát thaùng ngaøy” nhö tröôùc ñaây. Nhöõng nôi dö thöøa cuûa caûi (chaéc
chaén laø coù dö thöøa), giöõ laïi laøm gì cho phí, chuyeån ñeán bieáu cho
nhöõng choã ñang caàn. Suùng ñaïn, bieán thaønh saét theùp ñeå xaây theâm
tröôøng hoïc, beänh vieän; xe taêng, taøu chieán… bieán thaønh maùy caøy, maùy
xôùi, bieán thaønh phöông tieän chuyeân chôû löông thöïc, thuoác men cho nhau.
Söùc ngöôøi, söùc cuûa ñaõ dö thöøa,
ngaønh y döôïc seõ ñöôïc ñaàu tö nhieàu nhieàu hôn, beänh taät seõ ñöôïc
chöõa laønh. Moät töông lai töôi saùng ñaõ môû ra, nhöõng baên khoaên cuûa baïn
khoâng coøn lyù do ñeå toàn taïi.
Cuõng coù theå, baïn cho ñaây
laø moät yù kieán töông ñoái chaáp nhaän ñöôïc hoaëc “taïm möôïn” ñeå mua vui
cho cuoäc soáng, baïn cöù thöïc hieän theo tinh thaàn cuûa mình. Mang nieàm vui
“taïm bôï” naày chia seû vôùi nhöõng ngöôøi beân caïnh, baïn seõ thaáy vui
nhieàu hôn vaø cöù nhö theá, nhaân roäng, daàn daàn baïn seõ nhaän ra ñaõ coù
ñöôïc moät nieàm vui thöïc söï trong loøng, chöù khoâng phaûi laø moät “yù
kieán” suoâng, moät öôùc mô suoâng.
Ngoaøi ra, nhöõng ngöôøi coù
ngheä thuaät soáng, cuõng deã daøng tìm ñöôïc haïnh phuùc cho mình, duø trong
baát cöù tình caûnh naøo: soáng coù nieàm tin, coù lyù töôûng hoaëc coù moät
ñam meâ trong saùng naøo ñoù…
Baïn ñaõ yù thöøc roõ, yù thöùc
ñuùng ñaén veà haïnh phuùc, nhöng taâm hoàn khoâng phaûi luùc naøo cuõng ñöôïc
bình yeân. Thænh thoaûng cuõng coù nhöõng lo aâu, nhöõng buoàn phieàn… Khoâng
neân laáy laøm laï, treân ñôøi khoâng coù gì tuyeät ñoái. Söï tuyeät ñoái seõ
laøm baïn nhaøm chaùn. “Nhôø” coù ñau khoå baïn môùi thaáy giaù trò cuûa haïnh
phuùc. Nhôø coù maøu ñen baïn môùi bieát theá naøo laø maøu traéng. Khoâng
nhöõng “ñôøi laø beå khoå” maø coøn laø moät “trôøi haïnh phuùc”nöõa. Ñôøi
khoâng nhöõng ñeïp nhö moät baøi thô, nhö moät buùc tranh maø ñôøi coøn ñeïp
nhö moät baûn nhaïc nöõa, nghóa laø phaûi coù “luùc traàm, luùc boång”.
Toùm laïi, baïn coá gaéng chu
toaøn boån phaän mình trong coâng baèng vaø traùch nhieäm, trong nhieät huyeát
vaø tình ngöôøi. Bieát thoâng caûm vôùi nhöõng thieáu soùt cuûa keû khaùc,
bieát tha thöù nhöõng loãi laàm cuûa hoï vaø phaûi bieát daét dìu nhöõng ngöôøi
non yeáu beân ta… loøng baïn seõ ñöôïc thanh thaûn, taâm hoàn baïn seõ ñöôïc
bình yeân, ñoù laø haïnh phuùc, haïnh phuùc ñích thöïc cuûa moïi ngöôøi.
VỀ SỰ
CHẾT
Nếu nhận thức đúng đắn về “sự chết” của con người,
chúng ta sẽ được vơi đi phần nào những nỗi
khổ đau trong cuộc sống. Sau đó, chúng ta sẽ hiểu tường tận, tại sao tiền nhân
kêu gọi chúng ta yêu thương nhau và phải “thương người như thể thương thân”. Một
khi chúng ta đã biết yêu thương nhau thật tình, chúng ta sẽ biết cảm thông và
tha thứ cho nhau, biết nâng đỡ và chia sẻ cả tinh thần lẫn vật chất cho nhau…sẽ
dẫn đưa nhau đến ấm no và hòa bình.
Đâu là nhận thức đúng đắn về “sự chết” của
loài người? – Là sự biến dạng, không phải chết:
NHAÂN
LOAÏI BAÁT TÖÛ
Laø ngöôøi, ai cuõng coù nhöõng
nieàm vui vaø noãi buoàn. Neáu may maén coù ñöôïc nieàm vui, duø lôùn hay nhoû,
laø ñieàu ñaùng möøng cho nhau. Ngöôïc laïi, neáu gaëp phaûi nhöõng ñau buoàn,
moãi ngöôøi cuõng ñaõ coù caùch rieâng ñeå töï giaûi quyeát cho mình.
Noãi
buoàn thieáu caùi aên caùi maëc, keùm söùc khoûe… chuùng ta coù theå coá gaéng
vöôït qua. Buoàn vì choã ñöùng trong xaõ hoäi chöa ñöôïc nhö yù, buoàn vì tình
caûm bò söùt meû, tình yeâu dôû dang… chuùng ta cuõng coù theå haøn gaén, ñieàn
khuyeát laïi ñöôïc. Hoaëc, cuõng coù ngöôøi, sinh ra vaø lôùn leân trong öu
ñaõi traøn ñaày, chöa heà bieát nhöõng noãi ñau buoàn aáy laø gì. Nhöng taát
caû, taát caû chuùng ta, ñeàu phaûi mang cuøng moät noãi ñau buoàn to lôùn
nhaát trong ñôøi, maø chöa moät ai coù theå thaùo gôõ troïn veïn cho nhau: Caùi
“cheát” cuûa loaøi ngöôøi!
Ñöùng
tröôùc nhöõng noãi ñau khoå vì caùi “cheát” cuûa nhau, caùc baäc vó nhaân,
thaùnh nhaân… nhaát laø caùc toân giaùo, ñaõ ñöa ra nhieàu trieát thuyeát ñeå
an uûi, ñeå xoa dòu noãi ñau cho nhau, hy voïng coøn gaëp laïi ôû moät nôi naøo
ñoù: döôùi Suoái vaøng hoaëc treân Thieân ñaøng; ñöôïc vaøo coõi Nieát baøn hay
mieàn Cöïc laïc… Song thöïc teá, khoâng maáy ngöôøi theo kòp nhöõng trieát
thuyeát cao sieâu aáy! Soá ñoâng coøn laïi, thì sao?(!) Vaø cho duø caû nhaân
loaïi coù theo kòp nhöõng lyù töôûng cao ñeïp aáy chaêng nöõa, taïi maët ñaát
naày, thöïc teá chuùng ta phaûi ñau khoå tröôùc caùi “cheát” cuûa ngöôøi thaân
yeâu! Bieát bao coâ gaùi ñaõ ngaát xæu khi nghe tin meï mình “cheát”! Coù coâ laên
xaû vaøo quan taøi, muoán naèm chung vôùi meï mình khi taåm lieäm; coù coâ ñoøi
nhaøo xuoáng huyeät ñaát, ñeå ñöôïc tieáp tuïc soáng gaàn meï…
Taïi
sao chuùng ta phaûi ñau khoå quaù nhieàu nhö vaäy? Haún chuùng ta ñaõ bò aán
töôïng: “cheát” laø maát, laø khoâng coøn gì, laø khoâng bao giôø tìm thaáy
laïi… Hoaëc bi quan hôn theá nöõa: “Töû giaû bieät luaän”! Theâm vaøo ñoù,
chuùng ta ñang ñau khoå, thì nhöõng voøng hoa phuùng ñieáu nhö xuùi giuïc
chuùng ta phaûi ñau khoå hôn nöõa: “Voâ cuøng thöông tieác”, “Xin vónh bieät”…
Ai
ñoù ñaõ keát thuùc baøi ñieáu vaên khoùc meï mình: “Cuùi laïy quyù thaân baèng
quyeán thuoäc, thöa caùc ngaøi, meï toâi khoâng cheát, khoâng maát… gì caû.
Ngöôøi chæ yeân nghæ nôi ñaây vaø ñang hieän dieän trong toâi, trong anh chò toâi,
trong ñaøn chaùu noäi, ngoaïi… cuûa Ngöôøi”.
Nhöõng
ai coù maët trong luùc tieãn ñöa, phaûi ngaïc nhieân vaø laáy laøm khoù chòu
vôùi nhöõng lôøi tuyeân boá “laï tai” aáy. Nhöng suy xeùt cho cuøng, chuùng ta
khoâng theå phuû nhaän söï kieän thöïc teá raát roõ raøng naày.
Keát
thuùc baøi ñieáu vaên nhö vaäy vaø ñöôïc moïi ngöôøi tieáp tuïc laøm nhö vaäy,
daàn daàn, chuùng ta seõ caûm thaáy nheï nhaøng trong nhöõng noãi buoàn phaûi
töø giaõ ngöôøi thaân yeâu, duø vaãn phaûi ngaäm nguøi, löu luyeán vaø khoùc
thöông cho ngöôøi ñaõ aâm thaàm naèm xuoáng! Öôùc gì nhöõng gioït nöôùc maét
naày nheï nhaøng vaø ñeïp nhö nhöõng gioït nöôùc maét cuûa nhöõng baø meï tieãn
con gaùi veà nhaø choàng; nhö nhöõng gioït nöôùc maét cuûa nhöõng ngöôøi cha
tieãn con leân ñöôøng du hoïc phöông xa… Vaø öôùc gì treân nhöõng voøng hoa
phuùng ñieáu, chuùng ta ñeàu söûa laïi: “Xin taïm bieät…” coù phaûi hôïp lyù
vaø nheï nhaøng hôn cho nhau khoâng? Söû duïng töø “taïm bieät” laø caùch an
uûi nhau saâu saéc vaø höõu hieäu nhaát. Xin xoaù haún töø “cheát” trong ngoân
ngöõ cuûa loaøi ngöôøi, keå töø hoâm nay, vì trong caû vuõ truï, khoâng coù
hieän töôïng naøo laø “cheát”, maø chæ coù bieán hoùa, bieán ñoåi hay bieán
daïng… Vaäy, xin duøng vaø neân duøng töø bieán
daïng thay theá cho töø “cheát” ñeå loaøi ngöôøi khoâng coøn bò aùm aûnh
leäch laïc veà hieän töôïng naày nöõa, haàu xoùa haún ñöôïc moät noãi ñau to
lôùn nhaát treân ñôøi.
“Meï
toâi khoâng cheát, Ngöôøi hieän dieän trong toâi”, noùi leân loøng thöông yeâu
voâ bôø, noãi tieác nhôù khoân nguoâi, moät tình caûm bao la, saâu thaúm vaø
chaân thaät; noùi leân loøng mong muoán ñöôïc soáng gaàn, soáng chung vôùi meï,
nhöng khoâng chung “cuøng moät quan taøi”, “cuøng moät huyeät ñaát” nhö caùc
coâ gaùi tröôùc ñoù, maø “chung” trong quan nieäm môùi, trong minh ñònh môùi…
treân neàn taûng thöïc teá cuûa khoa hoïc. Loøng mong öôùc ñöôïc tieáp tuïc
soáng gaàn, soáng chung, ñeå gaén lieàn vôùi ñôøi soáng cuûa meï mình, thöïc
teá hoï ñaõ coù ñöôïc vaø thöïc söï hoï ñaõ “laø moät”, qua coâng cuoäc hoï
ñang keá thöøa söï soáng cuûa meï mình. Vaø cöù nhö theá, cho chuùng ta thaáy,
con ngöôøi töø nguyeân thuûy vaãn maõi maõi coøn soáng trong nhöõng con ngöôøi
sau cuøng.
Moät
ngöôøi “naèm xuoáng” chæ laø moät hieän töôïng thay hình ñoåi daïng. Noùi caùch
khaùc, söï “cheát” cuûa con ngöôøi, phaûi hieåu cho ñuùng vôùi thöïc teá, chæ
laø moät hieän töôïng “bieán daïng”.
Trong
ñôøi soáng haèng ngaøy, moãi ngöôøi chuùng ta luoân luoân chòu söï bieán daïng
khoâng ngöøng: Caùc teá baøo giaø bò ñaøo thaûi, nhöôøng choã cho nhöõng teá
baøo non phaùt trieån.Söï bieán daïng naày, tuy coù tính caùch huûy dieät nhöng
vaãn giöõ ñöôïc nguyeân theå, neân maét ta khoù nhìn thaáy. Cha meï sinh con
caùi laø söï bieán daïng coù tính caùch keá thöøa nhöng phaûi chòu phaân theå.
Duø bieán daïng nguyeân theå hay phaân theå, cuõng chæ laø nhöõng bieán daïng
töøng phaàn. Khi con ngöôøi naèm xuoáng, nhaém maét xuoâi tay, vónh vieãn baát
ñoäng, laø luùc caû thaân xaùc bò bieán daïng hoaøn toaøn, ta goïi hieän töôïng
naày laø bieán daïng toaøn phaàn.
Ñaõ
laø bieán daïng, thì bieán daïng töøng phaàn hay bieán daïng toaøn phaàn, cuõng
laø bieán daïng. Sao trong suoát thôøi gian bieán daïng töøng phaàn, chuùng ta
khoâng thaáy ñau buoàn, than khoùc? Maø ñeán luùc gaëp bieán daïng toaøn phaàn,
laïi quaù ñau ñôùn, ñeán noãi phaûi ngaát xæu? Phaûi chaêng, chuùng ta ñaõ bò
“aán töôïng di truyeàn”, moät aán töôïng sai laàm töø xa xöa!
Ngaøy
nay, baïn ñaõ bieát roõ: quaû ñaát khoâng phaûi vuoâng, khoâng phaûi ñöùng yeân
moät choã… nhö thôøi xöa, oâng baø chuùng ta ñaõ nhaän xeùt. Thì töø ñaây, töø
hoâm nay, ngay töø luùc naày, baïn haõy maïnh daïn nhìn nhaän thöïc teá: con
ngöôøi khoâng phaûi cheát, khoâng phaûi maát… chæ lieân tuïc chòu söï bieán
daïng.
Ñuùng
theá, coù leõ baïn ñaõ thöøa bieát, moãi moät con ngöôøi chuùng ta, goàm coù
hai phaàn: phaàn tinh thaàn vaø phaàn theå chaát. Moät caùch goïi khaùc laø
baûn ngaõ vaø baûn theå.
Baûn
ngaõ, AÂu Taây goïi laø “caùi toâi”(le moi). Phaàn naày sieâu vieät, khoâng bò
chi phoái bôûi qui luaät bieán hoùa cuûa vuõ truï vaät chaát, neân “baát
bieán”: maõi maõi coøn ñoù.
Baûn
theå, AÂu Taây goïi laø “caùi cuûa toâi”(l΄essence). Phaàn naày goàm coù
ngoân ngöõ, cöû chæ, hình boùng, suy nghó… vaø thaân xaùc. Ngoân ngöõ, cöû chæ,
hình boùng, suy nghó… ñaõ ñöôïc phaùt thaønh soùng, ñaõ ñöôïc aùnh saùng mang
ñi trong khoâng gian naày vaø coøn ñoù. Neáu coù moät chieác maùy toái taân, ta
cuõng seõ ghi nhaän laïi ñöôïc. Caùc ñaøi truyeàn thanh, truyeàn hình, giuùp
chuùng ta deã hieåu vieäc naày. Neáu yù thöùc ñöôïc nhö vaäy, nhöõng keû gian
aùc khoâng bao giôø daùm leùn luùt trong boùng toái hoaëc traùnh maét ngöôøi
ñôøi ñeå phaïm toäi, chuùng phaûi sôï, vì raát coù theå, gaëp moät chöôùng
ngaïi vaät naøo ñoù, caùc laøn soùng mang aâm thanh, aùnh saùng mang hình aûnh
seõ phaûn hoài, nhöõng ngoân ngöõ kia, seõ coù ngöôøi nghe ñöôïc; nhöõng hình
aûnh ñen toái kia, seõ coù ngöôøi baét gaëp… Hieän töôïng naày, xöa nay treân
theá giôùi, cuõng ñaõ töøng xaûy ra ñaây ñoù, maø ngöôøi bình daân thöôøng
hieåu laø “oâng noï baø kia hieän veà, maùch baûo…” Vaø, nhöõng aûo aûnh trong
sa maïc, laø moät ñôn cöû. Khoång Töû cuõng coù caûm nhaän na naù nhö theá:
“Löôùi trôøi loàng loäng, không thể che giấu
được điều gì”
(Thien vong khoi khoi sơ nhi bất
lậu).
Veà
thaân xaùc, moät thôøi chæ laø caùi baøo thai trong buïng meï; moät thôøi laø
taám beù ngô ngaùc trong noâi; moät thôøi nhí nhaûnh trong boä quaàn aùo môùi
cuûa tuoåi hoïc troø… Ba thôøi kyø aáy, coù ai daùm choái boû, khoâng phaûi laø
chính mình? Vaø roài, moät thôøi trong tö caùch ñöùng ñaén cuûa tuoåi trung
nieân; moät thôøi giaø nua, coøng löng treân chieác gaäy; moät thôøi phaûi
laëng leõ ñi vaøo loøng ñaát vôùi naém xöông khoâ hoaëc vôùi moät cheùn tro
taøn, theo kieåu hoûa taùng… Ba thôøi kyø keá tieáp naày, haún cuõng chính laø
ta? Thaân xaùc ta cuõng vaãn coøn ñoù.
“Vaät chaát luoân bieán hoùa, nhöng khoâng maát vaät chaát” kia maø.
Vaäy,
moät ngöôøi “naèm xuoáng”, ñaõ maát nhöõng gì ñeå phaûi voâ cuøng ñau ñôùn,
khoùc than naõo nuoät?
Baïn
coù theå vieän lyù do: “Toâi ñaõ maát ngöôøi thaân yeâu trong voøng tay…”
Ñöùa
beù nhaø kia thích beá maiõ trong tay moät con “buùp-beâ” xinh ñeïp. Cha meï
chaùu cuõng quí laém, mang buùp-beâ ñaët vaøo trong tuû kính. Beù oøa khoùc,
ñoøi laáy trôû laïi, muoán aúm buùp-beâ maõi trong loøng cho thoûa öôùc muoán.
Baïn neân giaûi thích cho beù roõ thì daàn daàn beù seõ bôùt khoùc, duø baïn
khoâng môû tuû laáy buùp-beâ trao laïi
cho beù. Ngöôïc laïi, neáu baïn “ñoàng tình” vôùi beù: “Voâ cuøng thöông
tieác”… beù seõ ñaäp ñaàu vaøo töôøng maø giaõy giuïa khoùc nhieàu hôn!
Cuõng coù theå baïn coâng nhaän
con ngöôøi chæ bieán daïng chöù khoâng maát ñi, nhöng baïn chæ thích hình daïng
cuõ, hình daïng maø baïn ñaõ nhieàu gaén boù, thaân thöông..?
Coâ
hoïc troø noï vöøa xin ñöôïc caùi keùn ñeïp, vaøng oùng nhöõng voøng tô, ñaët
leân trang vôû cuûa mình, thích thuù ngaém maõi. Chaúng bao laâu, caùi keùn
phaûi hö ñi. Coâ beù khoâng buoàn, vì ñaõ coù moät caùnh böôùm xinh xaén xuaát
hieän. Roài cuõng chaúng bao laâu sau, caùnh böôùm laïi phaûi ngaõ guïc. Beù
cuõng khoâng buoàn, ñaõ coù moät ñaøn taèm con thay theá. Ngöôøi thaân yeâu
cuûa chuùng ta naèm xuoáng, chuùng ta coù caûm töôûng nhö maát hoï trong voøng
tay cuûa mình, hoaëc chuùng ta chöa thaáy coù gì thay theá vaøo ñoù, toát xaáu
theá naøo cuõng khoâng ñoaùn ñöôïc, dó nhieân khoâng theå vui, nhöng cuõng
ñöøng voäi buoàn saàu, ñau khoå.
Moät böu tín vieân ñeán nhaø, mang cho baïn
moät böùc ñieän tín. Chöa roõ noäi dung seõ laø tin vui hay buoàn maø baïn voäi
khoùc leân sao?
Hoaëc
baïn vin vaøo taâm lyù chung cuûa moïi ngöôøi, trong suoát thôøi gian chòu söï
bieán daïng töøng phaàn, chæ laø nhöõng söï “maát daàn”, neân noãi buoàn cuõng
chæ daàn daàn, coøn coù theå “deã chòu”. Nhöng ñeán luùc bieán daïng toaøn
phaàn, noãi buoàn doàn daäp, choàng chaát leân to lôùn quaù, khieán con ngöôøi
phaûi voâ cuøng ñau khoå, coù ngöôøi ñau khoå ñeán ngaát xæu?
Xin
thöa, neáu vaäy, baïn cuõng neân löu yù saâu xa hôn tyù nöõa, khi con ngöôøi
“naèm xuoáng” cuõng khoâng phaûi laø luùc “phaûi maát saïch”, cuõng chæ “maát
daàn” ñaáy chöù! Cha meï sinh ra ngöôøi con ñaàu, laø caét moät phaàn thaân
theå mình ñeå taïo neân moät söï soáng môùi. Taïm tính laø caét ñi moät nöûa,
coøn laïi moät nöûa. Khi sinh ngöôøi con thöù hai, cha meï caét moät nöûa thaân
theå cuûa mình coøn laïi, töùc laø moät phaàn tö thaân theå ban ñaàu. Luùc
naày, caùc ngaøi chæ coøn laïi moät phaàn tö. “Phaàn tö” naày, duø bieán daïng
toaøn phaàn, cuõng chæ bieán daïng moät phaàn tö thaân xaùc ban ñaàu cuûa cha
meï. Noãi ñau buoàn cuûa baïn cuõng phaûi coâng baèng maø “chia tö”, naøo coù
“choàng chaát leân to lôùn quaù”!
Toùm laïi, nhôø coù söï tieán
boä cuûa khoa hoïc, chuùng ta bieát quaû ñaát troøn vaø chuyeån ñoäng; thì
cuõng nhôø söï tieán boä cuûa khoa hoïc, chuùng ta thaáy roõ raøng hôn, loaøi
ngöôøi khoâng phaûi cheát, khoâng phaûi maát ñi… maø chæ lieân tuïc bieán
daïng.
Söï
tröôøng toàn cuûa nhaân loaïi, qua söï bieán daïng phaân theå coù tính caùch
keá thöøa söï soáng, giuùp chuùng ta deã nhìn nhaän “Nhaân loaïi baát töû”.
Nhìn nhaän “Nhaân loaïi baát töû” laø
moät söï nhìn nhaän hieån nhieân, nhöng bò cuoäc soáng chi phoái quaù nhieàu,
chuùng ta phaûi vaät loän vôùi bao nhieâu coâng vieäc khaùc maø ngôõ laø caàn
thieát vaø caáp baùch hôn… trong khi ñoù phaûi taïm gaùc laïi hoaëc laõng queân
moät ñieàu toái quan troïng, caàn thieát vaø caáp baùch hôn nhieàu, laø “ta
khoâng cheát” maø cöù ngôõ laø
“ta cheát”!
Vì
theá, chuùng toâi van xin quyù vò, haõy vì nhöõng ngöôøi thaân yeâu nhaát cuûa
mình, quyù vò maïnh daïn coâng boá vôùi hoï raèng “Nhaân loaïi baát töû”, ñeå … khi quyù vò nhaém maét
xuoâi tay, hoï seõ ñöôïc giaûm bôùt moät phaàn naøo noãi khoå ñau.
Naøo,
chuùng ta haõy maïnh daïn nhìn vaøo thöïc teá, maïnh daïn coâng nhaän vaø coâng
boá cho nhau “Nhaân loaïi baát töû”.
Coâng nhaän “Nhaân loaïi baát töû” laø
xoa dòu noãi ñau to lôùn nhaát cho nhau; laø nhaéc nhôù cho nhau thaáy raèng
moãi ngöôøi ñang mang thaân xaùc cuûa cha meï mình vaø nhìn nhaän thaân xaùc
cha meï mình nôi thaân xaùc anh chò em, phaûi thöông yeâu vaø quí troïng laãn
nhau ñeå xöùng ñaùng laø nhöõng ngöôøi keá thöøa söï soáng cuûa caùc ngaøi.
YÙ
thöùc roõ nhö theá vaø nhaân roäng ra, giöõa con ngöôøi vôùi con ngöôøi, seõ
deã daøng thöông yeâu nhau hôn, deã daøng thoâng caûm, tha thöù cho nhau hôn.
Anh chò em trong moät nhaø, khoâng coøn ganh gheùt nhau; ngöôøi trong moät
nöôùc, khoâng coøn chia reõ; daân toäc naày, khoâng coøn tranh chaáp, haän
thuø, ghìm suùng saùt haïi daân toäc kia! Bôûi leõ, hoï ñaõ hieåu roõ, hoï
khoâng coù quyeàn haï saùt nhöõng söï soáng phía tröôùc, laø nhöõng söï soáng,
cuõng nhö hoï, ñang coù traùch nhieäm noái daøi söï soáng cuûa Toå Tieân mình.
Ñöôïc
vaäy, noãi ñau cuûa nhaân loaïi daàn
daàn seõ vôi ñi vaø neàn hoøa bình thöïc söï seõ sôùm ñeán vôùi
moïi ngöôøi.
HOØA BÌNH
Ñi tìm hoøa bình ñeå mang laïi
haïnh phuùc cho nhau, laø moät nghóa cöû cao ñeïp, raát ñaùng ñöôïc quí troïng
vaø toân vinh. Chuùng ta ñaõ ñi ñuùng ñöôøng, con ñöôøng nhaân aùi.
Nhöng, coù leõ, chuùng ta “ñi” chöa ñuùng höôùng, hoaëc “tìm” chöa ñuùng caùch!
Vôï choàng trong nhaø, muoán ñöôïc hoøa thuaän, eâm aám… maø phaûi naëng lôøi, lôùn tieáng hoaëc duøng
baïo löïc vôùi nhau, khoâng thaønh coâng. Söï baát hoøa kia maõi aâm æ trong
loøng, seõ coù ngaøy buøng phaùt, buøng phaùt döõ doäi! Nhöng, neáu duøng tình
caûm, thaät loøng thöông yeâu nhau, hoaëc bieát
nhöôøng nhòn laãn nhau, thì moïi vieäc trôû neân eâm ñeïp. Baø con trong
thoân xoùm cuõng vaäy, caäy quyeàn theâù, söùc maïnh… maø laán aùt nhau; keû
thua suùt thì caêm giaän, tìm caùch baùo thuø… tình laøng nghóa xoùm moãi luùc
moät xaáu ñi. Neáu bieát caûm thoâng, bieát tha thöù cho nhau thì yeân vui
bieát maáy! Caùc daân toäc vôùi nhau, neáu cuõng chæ duøng söùc maïnh, duøng
vuõ khí ñeå tröøng phaït, goïi laø baûo veä
hoøa bình, thì hoøa bình neáu coù, cuõng chæ taïm thôøi, “hoøa bình beân
ngoøai”, söï haän thuø trong loøng seõ nung naáu moãi ngaøy moät nguy hieåm
hôn..! Ñem “tình ngöôøi” maø “mua” hoøa bình, hoøa bình aáy môùi coù giaù trò
beàn laâu. Ñöøng taëng cho nhau nhöõng moùn quaø maø ngöôøi khaùc phaûi traû
giaù quaù ñaét!
Ñaõ ñi treân con ñöôøng nhaân aùi ñeå tìm kieám hoøa
bình cho nhau, duø qua giaûi phaùp tình
ngöôøi chaêng nöõa, thöïc teá cuõng khoâng theå naøo ñaït ñöôïc keát quaû
nhö mong muoán! Ñi ñuùng ñöôøng sao khoâng theå ñeán ñích? – Chaéc chaén laø
ñaõ nhaàm “höôùng ñi”, ñi “ngöôïc chieàu”! Ñi theo chieàu “tìm hoøa bình” ñeå
“ñem laïi haïnh phuùc” cho nhau, ñaõ khoâng thaønh, moãi luùc moät xa daàn vôùi
ñích ñeán! Chuùng ta phaûi “quay laïi”, ñi
töø “tìm haïnh phuùc cho mình” ñeåõ ñeán (vaø chaéc chaén ñeán) vôùi “hoøa bình theá giôùi” .
Thaät vaäy, haïnh phuùc cuûa
con ngöôøi, khoâng ngöôøi naøo töø
choái. Khi ñaõ nhaän thöùc ñuùng ñaén veà haïnh phuùc, ai cuõng muoán soáng
theá naøo cho taâm hoàn mình ñöôïc bình yeân, ñeå ñôøi mình khoûi bò nhöõng
daøy voø, ñau khoå… Nhöõng ngöôøi coù ñöôïc taâm hoàn bình yeân, löông taâm hoï
luoân trong saùng, khoâng möu ñoà aùm haïi ai; khoâng gian tham, löøa doái; khoâng
phaûn boäi, haän thuø; soáng trong tình ngöôøi, ñoái xöû vôùi nhau baèng taám
loøng nhaân aùi… Ngöôøi ngöôøi nhö theá trong moät nhaø, moät nhaø eâm aám.
Nhaø nhaø nhö theá trong moät xoùm thoân, moät xoùm thoân yeân vui. Xoùm xoùm
thoân thoân nhö theá trong moät nöôùc, moät nöôùc thaùi bình. Nöôùc nöôùc nhö
theá, moät neàn hoøa bình thöïc söï vaø vöõng beàn seõ bao phuû caû traùi ñaát,
maùt röôïi tình nhau, sung söôùng bieát laø ngaàn naøo!!
Ñi tìm hoøa bình theo höôùng
naày, theo giaûi phaùp naày, raát deã daøng vaø nhanh choùng ñaït ñöôïc keát
quaû myõ maõn, ñaït ñöôïc hoøa bình thöïc söï vaø daøi laâu. Vôùi neàn hoøa
bình naày, caùc quan chöùc caáp cao, ñi ñaây ñoù, khoâng caàn phaûi ñeà phoøng,
khoâng caàn veä só. Coù ai daïi gì möu toan aùm haïi ai cho nhoïc loøng, cho
khoå taâm. Coù ai theøm muoán chi ñòa vò cao troïng cho theâm naëng neà traùch
nhieäm, cho khoù chu toaøn boån phaän. Nhaø nhaø khoûi lo giöõ gìn cuûa caûi,
chaúng ai thieáu maø phaûi troäm caép, chaúng ai daïi gì maø gian tham… cho
maát bình yeân trong taâm hoàn. Vôï choàng cuõng chaúng coù gì phaät loøng nhau
ñeå goïi laø “phaûi nhöôøng nhòn”…
Nhöng, baïn cho raèng, nhöng
chuùng ta naøo phaûi laø nhaø laõnh ñaïo, nhaø caàm quyeàn hay thaønh vieân
coät truï cuûa moät toân giaùo… maø baøn ñeán chuyeän “hoøa bình”. Ta chæ laø
moät haït caùt trong sa maïc, laø con soá khoâng treân ñöôøng ñôøi! - Vaâng, ta
laø moät haït caùt, haït caùt nhoû nhaát trong trieäu trieäu haït caùt. Nhöng
khoâng coù moät haït caùt beù nhoû thì laøm gì coù sa maïc? Ta laø soá khoâng
treân ñöôøng ñôøi hay noùi cuï theå hôn, laø soá khoâng treân con ñöôøng tìm
kieám hoøa bình. Con ñöôøng naøo, moác khôûi ñaàu, laïi chaúng laø soá khoâng.
Chuùng toâi “leân ñöôøng”, caùc baïn “leân ñöôøng”, taát caû chuùng ta ñeàu
“leân ñöôøng” tìm haïnh phuùc cho mình, chæ caàn cho mình. Haïnh phuùc cuûa
mình tìm ñöôïc, laø hoøa bình theá giôùi coù ñöôïc.
Baïn laïi thaàm öôùc “giaù
chuùng ta laø nhöõng nhaø laõnh ñaïo cuûa giaùo quyeàn, cuûa chính quyeàn… chia
seû nieàm vui seõ ñöôïc nhanh choùng hôn, haïnh phuùc vaø hoøa bình sôùm ñeán
vôùi moïi ngöôøi hôn”. – Khoâng chôø ñôïi coù chöùc coù quyeàn baïn môùi chia
seû. Dó nhieân tieáng noùi cuûa nhöõng nhaø laõnh ñaïo coù giaù trò hôn, deã
phaùt yù töôûng ñi roäng raõi vaø nhanh choùng hôn. Bieát ñaâu, caùc ngaøi
cuõng ñang suy nghó nhö chuùng ta vaø ñang baét ñaàu thöïc hieän. Laø chaân
lyù, laø cöùu caùnh cuûa con ngöôøi, con ngöôøi töï tìm laáy. Moãi ngöôøi coù
moät caùch tìm, coù moät caùch truyeàn ñaït. Chuùng ta hoaøn toaøn tin töôûng
vaøo nhau. Tìm kieám hoøa bình ñeå ñem laïi haïnh phuùc cho nhau laø traùch
nhieäm vaø boån phaän chung cuûa moïi ngöôøi, chaúng tröø moät ai.
NIEÀM
TIN vaø SIEÂU THOAÙT
Duø theo moät luaän thuyeát
naøo ñoù hay khoâng, taát caû chuùng ta ñeàu nhìn nhaän, neáu soáng thieáu
nieàm tin, ta caûm thaáy bò huït haãng, khoù soáng..vaø daàn daàn loøng bi quan
seõ xuùi giuïc chuùng ta thaáy ñôøi voâ nghóa, haäu quaû thaät khoù löôøng! Nhö
theá, neân taïo cho mình moät höôùng nhìn, moät loái ñi vaø ñaët vaøo ñoù moät
nieàm tin. Tin caøng vöõng caøng caûm
thaáy deã soáng. Töø ñoù, ta nhìn ñôøi coù yù nghóa, yeâu ñôøi, thieát tha vaø
gaén boù vôùi ñôøi… Ñöôïc vaäy, cuoäc soáng khoâng bò thöøa thaõi, maø höõu
ích, höõu ích cho chính baûn thaân vaø cho nhieàu ngöôøi. Nhö, tin vaøo moät
quyeàn naêng toái thöôïng, coäi nguoàn cuûa chaân thieän myõ, cuûa vuõ truï,
cuûa loaøi ngöôøi… Coù ñöôïc moät nieàm tin nhö theá laø may maén, laø haïnh
phuùc. Nhöng phaûi saùng suoát giöõ nieàm tin “ñôn giaûn” vaø “goïn nheï”,
khoâng trieån khai ra nhieàu chi tieát, khoâng dieãn giaûi ra nhieàu yù töôûng,
bôûi leõ, khi “röôøm raø”, khoù traùnh khoûi nhöõng baát ñoàng!
Thaät haïnh phuùc cho nhöõng ai
coù ñöôïc moät nieàm tin vöõng maïnh, chaúng haïn nhö nhöõng ngöôøi ñaët nieàm
tin cuûa mình vaøo moät toân giaùo. Hoï tin thaät loøng vaø hoaøn toaøn soáng
theo quy luaät, giôùi raên cuûa toân giaùo höôùng daãn. Hoï hieàn laønh, chôn
chaát nhö moät Thaùnh soáng, nhö moät Phaät soáng. Nhìn göông nhôn ñöùc cuûa
hoï, chuùng ta cuõng ñuû caûnh tænh loøng mình. Nhöng trong soá hoï, laïi coù
nhöõng ngöôøi khoâng ñöôïc thanh thaûn trong taâm hoàn, bôûi loøng baùc aùi bao
la, loøng töø bi roäng lôùn laøm cho hoï xoùt xa vaø buoàn khoå, töï taïo
nhöõng gaùnh naëng “voâ côù” cho mình! “Buoàn khoå” cho nhöõng ngöôøi chung
quanh, nhöõng ngöôøi thaân thích cuûa mình, khoâng ñöôïc may maén ñi chung con
ñöôøng vôùi mình vaø “xoùt xa” cho nhöõng ngöôøi aáy, lo sôï cho ho,ï khoâng
bieát coù ñöôïc sieâu thoaùt, coù ñöôïc Ñaáng toái cao… löôïng thöù!
Nhöõng ñau buoàn khoâng chính
ñaùng naày, cho chuùng toâi thöa vôùi quyù ngaøi raèng, quyù ngaøi cöù yeân
taâm maø vui cho troïn veïn nieàm vui cuûa mình, maø höôûng haïnh phuùc cho
haïnh phuùc ñöôïc vieân maõn. Nhöõng ai khoâng ñi chung vôùi quyù ngaøi treân
nhöõng con ñöôøng ñaõ ñöôïc vaïch saün, hoï cuõng vaãn ñöôïc sieâu thoaùt, vaãn
ñöôïc thieân ñaøng, bôûi hoï cuõng ñaõ “saém söûa” cho mình moät neáp soáng
toát ñeïp, ngay laønh. Hoï ñaõ ñi tìm haïnh phuùc vaø ñang soáng coù haïnh
phuùc, taâm hoàn hoï ñang thanh thaûn, bình yeân. Phaûi chaêng, söï thanh
thaûn, bình yeân trong taâm hoàn maø hoï ñaõ coù ñöôïc, chính laø söï sieâu
thoaùt, laø thieân ñaøng maø hoï ñaõ ñaït tôùi ngay hoâm nay, chöù khoâng heïn
laïi, ñôïi chôø ñeán mai sau. Hoï coù ñöôïc söï bình yeân trong taâm hoàn laø
nhôø hoï ñaõ coá gaéng chu toaøn boån phaän mình, luoân luoân soáng ngay
thaúng, soáng coù loøng nhaân aùi; luoân luoân höôùng veà chaân thieän myõ,
höôùng veà coäi nguoàn cuûa vuõ truï, cuûa loaøi ngöôøi. Hoï nhö moät tín ñoà,
tín ñoà cuûa toân giaùo töï nhieân.
Nhöõng ngöôøi ñaõ tìm ñöôïc
haïnh phuùc ñích thöïc (söï bình yeân trong taâm hoàn), loøng hoï ngay thaúng,
trung thaønh, laøm vieäc taän löïc, khoâng gian tham, caét xeùn, khoâng möu ñoà
aùm haïi keû khaùc… nhöõng nhaø laõnh ñaïo traàn gian coøn quí meán, troïng
duïng nöõa laø ñaáng quyeàn naêng sieâu
phaøm, cai quaûn taâm linh coõi voâ hình, chaéc cuõng yeâu quí vaø troïng
thöôûng. (Cao höùng roài, cho chuùng toâi taâm söï rieâng moät chuùt: Neáu
chuùng toâi coù boån phaän phaûi ñieàu haønh moät taäp theå, duø nhoû hay lôùn,
coâng vieäc ñaàu tieân cuûa chuùng toâi laø gôïi laïi, nhaéc nhôû laïi cho caû
taäp theå raèng “Haïnh phuùc ñích thöïc laø söï bình yeân trong taâm hoàn”. Hoï
ñaït ñöôïc haïnh phuùc ñích thöïc, bình yeân trong taâm hoàn, coâng vieäc ñieàu
haønh cuûa chuùng ta trôû neân deã daøng vaø deã daøng thaønh coâng toát ñeïp.
Laøm moät vieäc nhoû beù, maø ñoâi beân ñeàu ñöôïc phuùc lôïi khoâng beù nhoû).
Nhöõng ngöôøi ñaït ñöôïc haïnh
phuùc ñích thöïc (söï bình yeân cuûa taâm hoàn), hoï chæ laøm moät vieäc ñôn
giaûn, goïn nheï (tìm haïnh phuùc cho mình), töôûng chöøng chæ coù “vò kyû”,
xem ra cuõng raát laø “vò tha”; töôûng chöøng chæ ñöôïc haïnh phuùc baây giôø,
khoâng ngôø laïi ñöôïc troïng thöôûng caû mai sau! Laøm moät vieäc nheï nhaøng,
maø thaéng lôïi to lôùn cho caû “ñoâi beân”(ta vaø ngöôøi) vaø thaéng lôïi to
lôùn cho caû “ñoâi ñöôøng”(baây giôø vaø mai sau).
Xin caùc ngaøi yeân taâm, loøng
ngay laønh cuûa moãi moät ngöôøi, khi hoï ñaõ ñaït ñöôïc haïnh phuùc ñích thöïc
(bình yeân trong taâm hoàn), ñaõ ñuû cho hoï caûm thaáy thanh thaûn, laø hoï
ñaõ ñaït ñöôïc coõi Nieát baøn, laø hoï ñaõ böôùc vaøo Thieân ñaøng, nôi raát
xöùng ñaùng ñoùn tieáp vaø toân vinh hoï ñeán muoân muoân ñôøi.
VIEÃN
AÛNH ÑÒA CAÀU
Khi moïi ngöôøi khoâng coøn
nhaàm laãn trong nhöõng nhaän thöùc cuûa mình nöõa, khoâng coøn caûm thaáy
phaûi “cheát”, maø chæ “bieán daïng” (Qua
söï bieán daïng phaân theå coù tính caùch keá thöøa söï soáng, cho chuùng ta
thaáy taát caû laø anh em ruoät thòt, cuøng chung mang thaân xaùc cuûa cha meï,
oâng baø mình); khi ñaõ yù thöùc roõ “haïnh phuùc laø söï bình yeân cuûa taâm
hoàn”, khoâng gian tham löøa doái, khoâng tranh chaáp haän thuø… seõ deã daøng
thöông yeâu nhau, thöông yeâu nhau ñuùng
caùch vaø ñuùng möùc… chuùng ta seõ coù cuøng chung moät caùi nhìn veà haønh
tinh xanh naày:
- Caùc quoác gia, chöøng nhö cuøng
chung moät quoác gia, quoác gia Ñòa Caàu. Khoâng coøn tranh chaáp bieân giôùi,
quyeàn lôïi…
- Caùc daân toäc, chöøng nhö cuøng
chung moät daân toäc, daân toäc Nhaân Loïai. Khoâng coøn kyø thò saéc daân,
chuûng toäc…
- Caùc cheá ñoä, chöøng nhö cuøng chung
moät cheá ñoä, cheá ñoä Yeâu Thöông. Khoâng coøn ganh gheùt, haän thuø…
- Caùc chuû nghóa, chöøng nhö cuøng
chung moät chuû nghóa, chuû nghóa Tình Ngöôøi. Bieát thoâng caûm, chia seû cho
nhau…
- Vaø caùc toân giaùo, cuõng vaäy,
chöøng nhö cuøng chung moät toân giaùo, toân giaùo Töï Nhieân. Töï nhieân con
ngöôøi yeâu thöông nhau, töï nhieân höôùng veà chaân thieän myõ, höôùng veà
coäi nguoàn cuûa vuõ truï, cuûa loøai ngöôøi.
Taát caû ñeàu coù ñöôïc moät nieàm vui ñeå
soáng, ñeàu coù ñöôïc haïnh phuùc trong khoâng khí aám aùp cuûa hoøa bình, hoøa
bình thöïc söï vaø vónh cöûu.
Nhö theá: Nhaân loaïi ñaõ troïn veïn haïnh phuùc.
Theá
giôùi ñaõ vónh vieãn hoøa bình.
NHỮNG BÀI THUYẾT TRÌNH :
Đâu là Hạnh phúc đích thực?
(Bài Nói chuyện với Sinh viên, tại một số trường
Đại Học )
- Kính
thưa quý Thầy Cô
- Cùng các
bạn Sinh viên thân mến,
Mơ ước bé nhỏ và duy nhất của chúng tôi là mong sao cho mọi
người đều có được một niềm vui để sống. Nhưng chưa thể vui được, khi còn nhiều
nhầm lẫn trong nhận thức của người đời, nhất là nhầm lẫn về Hạnh phúc.
Hạnh phúc là niềm mong đợi, là nỗi khát khao của mọi người. Thế
nhưng, không mấy ai muốn đề cập tới! Cứ nghĩ rằng hạnh phúc là của những người
có cuộc sống cao sang, còn mình… thì không; hoặc chưa cần thiết phải bàn đến:
biết bao điều cấp bách, phải lo toan; biết bao công việc trọng đại, cần phải
làm…thì giờ đâu mà luận bàn đến những chuyện mơ hồ, xa xôi ấy. Đó là nhầm lẫn
thứ nhất, mở đầu cho những nhầm lẫn nguy hại khác! Nhầm lẫn trong nhận thức, cuộc
sống sẽ bị hụt hẫng và khổ đau! Do vậy, nhiều người hay than thân trách phận,
oán hờn vu vơ, nổi loạn..; hoặc thất vọng, sống buông thả, tạo ra những tệ nạn
khó lường..! Ngược lại, nếu chúng ta tìm hiểu thấu đáo, nhận thức đúng đắn, đâu
là lẽ sống chính đáng phải theo; đâu là hạnh phúc đích thực để tìm cho mình,
chúng ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp, biết nghĩ đến những người chung quanh, biết
chia sẻ cho nhau cả vật chất lẫn tinh thần, xây dựng một xã hội yên vui, đầm ấm.
Vì thế, không thể không bàn đến hạnh phúc.
Hạnh
phúc có muôn mặt, muôn màu. Mỗi người có một cảm nhận riêng, một trải nghiệm
riêng. Nhưng hạnh phúc là “của mọi người”, hẳn phải có cái gì đó chung nhất cho
mọi người. Cái “chung nhất” ấy chính là hạnh phúc đích thực.
Vậy,
đâu là cái “chung nhất” ấy? Hay đâu là hạnh phúc đích thực?
-
Phải chăng, Hạnh phúc là giàu sang? Có thể, nhưng chưa hẳn. Lắm người giàu sang
mà trong lòng vẫn thấy đau khổ! Xem ra, giàu sang chỉ là cái áo, cái vỏ của hạnh
phúc, chứ chưa phải là hạnh phúc đích thực.
-
Hạnh phúc, có thể là địa vị cao; quyền thế rộng? Cũng chưa hẳn. Không ít người ở
địa vị cao mà chẳng thấy sung sướng chút nào. Địa vị, quyền thế… chỉ là ảo ảnh
của hạnh phúc.
-
Được ngồi trên đỉnh cao của tình yêu lứa đôi… chăng? Mấy ai tự hào có được hạnh
phúc, nhờ tình yêu ban cho? Phần lớn là ngược lại! Như thế, tình yêu cũng chỉ
là ảo giác của hạnh phúc mà thôi.
Thế
thì… chẳng ai có được hạnh phúc hay sao?
–
Xin thưa, có chứ. Có nhiều người đã cảm nhận được hạnh phúc. Tìm hiểu tâm trạng
của họ, những câu trả lời đều giống nhau, họ đang được “bình yên trong tâm hồn”.
Tất cả đều cảm nghiệm:
“Hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn”.
Tò
mò hỏi thêm “ phải làm gì để tâm hồn được bình yên”? Một lần nữa, họ cũng có những
câu trả lời giống nhau: “Chu toàn bổn phận mình”. Khi chúng ta đã chu toàn bổn
phận của mình, không ai phàn nàn quở trách gì được, lòng ta không băn khoăn lo
lắng, rất thanh thản, yên vui. “Bổn phận mình”, chúng ta hiểu được và ai ai
cũng “biết rồi”: Bổn phận giữa vợ và chồng; bổn phận giữa cha mẹ và con cái; thầy
cô giáo và học trò; bổn phận công nhân viên, cấp lãnh đạo; người dân, nhà cầm
quyền… sau hết là bổn phận làm người.
Là
con cái, phải biết vâng lời, kính yêu ông bà cha mẹ, chăm lo học hành, giúp việc
gia đình khi có thể, không được làm cho các vị ấy buồn lòng. Là học trò, phải
biết vâng kính thầy cô, chăm chỉ học tập; yêu mến và giúp đỡ bạn. Là công nhân
viên chức, biết tuân thủ nội qui, làm việc hết mình trong tinh thần thật thà,
trung thực. Là người dân, chấp hành tốt
luật pháp, tích cực tham gia đóng góp xây dựng quê hương đất nước… Những bổn phận
cơ bản này, nếu các bạn trẻ không chịu khó thực hiện, lương tâm sẽ bị dày vò, dấu
hiệu không mấy vui cho tương lai đời mình, nên kịp thời sửa sai.
Để
cho tâm hồn được bình yên, chúng ta phải chu toàn bổn phận mình, bổn phận làm
người, là ra sức lao động để phục vụ cho nhau, trao gửi cho nhau những ý hướng
đạo đức, xây dựng cuộc sống ngày thêm tươi đẹp, trên nền tảng tình người. Đó là
niềm vui lớn, là hạnh phúc đích thực .
Một
đoạn thơ Tứ tuyệt đã bày tỏ:
Hạnh phúc là gì, em biết không?
Là điều mơ ước, em hằng mong,
Nhưng chưa hẳn đã là cơm áo
Mà sự bình yên trong cõi lòng.
Những
người trải nghiệm trên đường đời, đều nhận thấy rằng, để được hạnh phúc trọn vẹn
hơn, cũng nên tạo thêm cho mình ba đức tính cao quí:
-
Biết thông cảm với những thiếu sót của người khác, để cho tâm hồn mình được yên
vui.
-
Biết tha thứ những lỗi lầm của họ, để cho tâm hồn mình được thanh thản.
-
Và biết dìu dắt những người non, yếu chung quanh ta, để tâm hồn mình khỏi bị
ray rứt về sau, nếu có điều gì không may xảy ra với họ.
Không
biết thông cảm, không biết tha thứ cho nhau, khó tìm được niềm vui trong cuộc sống:
Cảm thông để xóa ưu phiền
Để mang hạnh phúc về miền thương đau.
Ngoài
ra, tưởng cũng nên nâng hạnh phúc lên tầng viên mãn, nên hướng về chân thiện mỹ,
về cội nguồn của vũ trụ, của loài người.
Thưa
quý vị,
Đến
đây, bỗng dưng, có bạn thở dài, trách móc: Hạnh phúc cái nỗi gì! Biết bao nhiêu
người đang phải đau khổ vì chiến tranh, vì đói nghèo, bệnh tật…
-
Đúng, chúng ta không thể hạnh phúc được, khi còn những người đau khổ như thế.
Chúng ta không thể làm ngơ trước đồng loại đang quằn quại kêu than… Chúng ta
đang cùng đau xót với họ. Chính vì thế, đã từng có các bậc anh hùng, các bậc vĩ
nhân, hăng hái “lên đường” đi tìm hòa bình để đem lại hạnh phúc cho loài người.
Nhưng, đó đây, chiến tranh vẫn còn gây quá nhiều thương đau!
Thử
lần theo Con Đường Hạnh Phúc, chúng ta sẽ dễ dàng thấy được Hòa bình, Hòa bình
thực sự và dài lâu, che mát khắp địa cầu. Hạnh phúc, không ai từ chối. Tìm hạnh
phúc cho mình, ai cũng sẵn sàng. Để có được hạnh phúc, phải chu toàn bổn phận
mình, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Những người có tâm hồn bình yên, lương
tâm họ luôn trong sáng, không mưu đồ ám hại ai; không gian tham, lừa dối; không
phản bội, hận thù; sống có tình người, đối xử với nhau bằng tấm lòng nhân ái…
Người người như thế trong một nhà, một nhà đầm ấm. Nhà nhà như thế trong một
xóm thôn, một xóm thôn yên vui. Thôn thôn xóm xóm như thế trong một nước, một
nước thái bình. Nếu chúng ta đều đồng tình, quan niệm đúng đắn về hạnh phúc,
chiến tranh sẽ không còn chỗ để tồn tại trên mặt đất này nữa. Không cần đi tìm
hòa bình. Hòa bình là kết quả tất nhiên của Hạnh phúc đích thực. Hãy tìm trước
hết cho mình, cái hạnh phúc đích thực ấy, sự bình yên trong tâm hồn.
Một
khi chiến tranh không còn, chẳng quốc gia nào còn muốn đầu tư vào quốc phòng
làm gì cho tốn kém vô ích. Lấy nguồn nhân lực của quốc phòng sung vào lao động
sản xuất. Lấy ngân sách quốc phòng đầu tư cho y tế và giáo dục. Lấy chiến hạm,
chiến xa… cải tiến thành những phương tiện sản xuất, phương tiện vận tải, chở
lương thực, thuốc men…Lấy quân trang quân dụng chuyển đổi thành cái ăn cái mặc…
sẽ không còn ai đói nghèo, người người sẽ được vui sống.
Thế
rồi ! Quý vị ạ,
Một
bạn khác, mãi trầm tư, ra chiều đồng cảm, nhưng lại phản đối gay gắt: Đói
nghèo, có thể khắc phục được; chiến tranh, có thể đẩy lùi dần; bệnh tật, rồi
cũng có thể hàn gắn… Nhưng có một nỗi đau, nỗi đau to lớn nhất, từ nguyên thủy
cho đến bây giờ, chưa một ai có thể giúp gì được cho nhau, là “cái chết của con
người”!
-
Bạn sống có tình có nghĩa, phải “đau xót vô cùng” trước cái “chết” của người
thân yêu:
Chạnh lòng giây phút biệt ly
Lá còn quằn quại…
phương chi là người.
Mà
các bạn ơi!
Trong
vũ trụ này, có hiện tượng nào là “chết” đâu nhỉ? Chúng chỉ biến hóa, biến đổi,
biến dạng…mà thôi. Chúng ta, con người, cũng không thể thoát ra khỏi quy luật ấy.
Thật
vậy, con người không chết, chỉ biến dạng.
Ai cũng biết, con người chúng ta gồm có hai phần: vật chất và tinh thần.
Phần tinh thần thì siêu việt, không bị chi phối bởi quy luật của vũ trụ vật chất,
nên còn đó. Phần vật chất, đơn cử như: tiếng nói, hình ảnh, thân xác…
-
Tiếng nói của ta được sóng điện truyền đi trong không trung này và còn đó.
-
Hình ảnh của ta được ánh sáng mang đi trong không trung này và còn đó. (Ngày
nay, nhờ có đài truyền thanh, truyền hình, có điện thoại, có vi tính… giúp ta dễ
hiểu những hiện tượng vừa nêu trên).
-
Thân xác của ta, một thời là cái bào thai trong bụng mẹ; một thời ngơ ngác
trong nôi; một thời nhí nhảnh với bộ quần áo mới trong tuổi học trò. Ba thời kỳ
ấy, chính là ta. Rồi một thời chững chạc với mái tóc hoa râm; một thời già nua
trên chiếc gậy; một thời nằm yên trong lòng đất với một nắm xương khô hay một
chén tro tàn, theo kiểu hỏa táng. Ba thời kỳ này, không ai chối được, cũng
chính là ta.
- Phần tinh thần nơi mỗi người đã không mất;
phần vật chất thì còn đó. Một người buông tay, nằm xuống. Ta nhầm lẫn hiện tượng
này, ngỡ là chết, là mất, là không còn gì nữa, là không bao giờ tìm gặp trở lại…
nên vô cùng đau đớn, vô cùng thương tiếc!... Nhưng thưc tế, chỉ là một hiện tượng
rất bình thường, hiện tượng biến dạng. Hằng ngày, chúng ta chẳng phải liên tục
chịu sự biến dạng đó sao? Những tế bào già phải “ra đi”, nhường chỗ cho các tế
bào non phát triển. Cha mẹ sinh con cái, cũng là hiện tượng biến dạng, để tạo
ra một sự sống mới, kế thừa những sự sống của các ngài:
Con là sự “nối”đời ta
Ta
đem chút máu ta pha chút tình
Cha
mẹ đã lấy tình yêu của mình hòa quyện với khí huyết của các ngài để “nắn nót”
ra con cái. Sự thật là thế, thấy rõ như thế, chúng ta mới hiểu được, tại sao phải
“hiếu thảo, kính yêu” ông bà, cha mẹ. Và từ đó, anh em trong một nhà (cùng mang
chung thân xác của cha mẹ mình), phải biết thương yêu nhau; người trong một nước,
biết đùm bọc lẫn nhau. Suy rộng ra, dân tộc này, không được ganh ghét hận thù,
không có quyền ghìm súng để sát hại dân tộc kia, bởi mỗi lẽ, họ cũng như chúng
ta, đang có trách nhiệm “nối dài” sự sống của cha ông mình, “nối dài” sự sống của
Tổ Tiên nhau.
Ước
gì được mọi người đồng tình, xóa hẳn từ “chết”, thay thế vào đó từ “biến dạng”,
để những đau đớn vô cớ kia, không còn ám ảnh oan nghiệt trong tâm trí của mỗi
người; thay hàng chữ “vĩnh biệt” trên các vòng hoa phúng điếu, bằng dòng “tạm
biệt” để an ủi nhau, cách an ủi hợp lý nhất, hữu hiệu nhất… mở ra một nhận thức
mới:
“Nhân loại bất tử”.
Sau
hết, xin phép được tóm lại:
Chỉ
cần nhận thức đúng đắn về hạnh phúc, chắc chắn mọi người tìm được hạnh phúc;
hòa bình sẽ nghiễm nhiên đến với chúng ta; xua tan đi những cảm nghĩ nhầm lẫn về
hiện tượng biến dạng của nhân loại, cho tất cả đều có được một niềm vui để sống,
được hưởng hạnh phúc viên mãn trong cảnh thái bình, trong bầu khí ấm áp của
tình người.
Trân
trọng, kính chào.
Giáo
sư Nguyễn Kim Long (Paris) chuyển ngữ sang tiếng Pháp:
OU SE TROUVE LE VRAI
BONHEUR ?
Mesdames, Messieurs professeurs,
Chers amis étudiants,
Notre vœu
humble et unique est que tout le monde ait la joie de vivre. Mais tant que nous
nous trompons encore du sens de la vie, surtout du bonheur, nous n’aurons pas
la joie. Le bonheur est l’espérance à laquelle tout le monde aspire. Et pourtant, si peu de gens ne veulent pas
l’aborder ! Ils pensent que le bonheur appartient à la classe aisée et
nous, nous n’en faisons pas partie ou bien ce n’est pas le moment d’en parler,
car nous avons assez de problèmes urgents à résoudre, tant d’affaires importantes
à régler…qui nous occupent sans nous
laisser un peu de temps libre pour discuter des histoires irréalistes et sans
issues.
C’est la
première erreur qui débute sur d’autres erreurs fatales. L’erreur dans cette
conception entraîne une vie boiteuse et malheureuse. C’est pourquoi, de
nombreuses personnes se plaignent de leur sort, déchaînent leur haine sans
raison, se rebellent…ou tombent dans le désespoir, vivent d’un laisser-aller,
causant ainsi des fléaux incalculables. Au contraire, si nous prenons
conscience de la raison d’être, en cherchant à savoir pertinemment où est son
chemin à suivre, où est le vrai bonheur à trouver, nous aurons une belle vie,
saurons penser aux prochains et partager
tant au plan moral qu’au plan matériel et nous construirons une société
paisible et heureuse. Tout cela nous empêche de ne pas parler du bonheur de
l’homme.
Le bonheur
est quelque chose de complexe et pittoresque. Chacun a ses propres idées et ses
propres expériences. Mais le bonheur est quelque chose de commun concernant
tout le monde sans exception. Ce «quelque chose de commun » est justement
le vrai bonheur.
Où est alors ce « quelque chose
de commun », c’est-à-dire le vrai bonheur ?
- Est-ce que c’est la richesse ?
C’est possible, mais pas forcément. Il y a pas mal de gens fortunés qui sont au
fond très malheureux. Pour eux, la richesse est seulement quelque chose
d’apparent du bonheur comme un manteau, une carcasse qui les couvrent.
- Est-ce que ce sont la position
élevée ou (et) de puissantes influences dans la société ? Pas forcément.
Nombreux sont les gens de haut rang, qui ne sont pas bien heureux. La position
sociale et les pouvoirs ne sont en réalité que des illusions du bonheur.
-
Est-ce que c’est
le summum de l’amour entre homme et femme ? Il est rare de connaître des couples qui
avouent fièrement avoir trouvé le bonheur grâce à leur amour. Souvent, c’est le
contraire. L’amour est aussi un mirage du bonheur.
Personne
n’acquiert alors le bonheur ? Mais oui, il y a des gens qui saisissent le
vrai sens du bonheur. En cherchant à comprendre leur état d’esprit, nous
arrivons à avoir une seule réponse : Tous ont « la tranquillité dans
l’âme », c'est-à-dire qu’ils s’accordent tous sur un point : Le
bonheur est la tranquillité dans l’âme.
Etant
curieux, je pose à nouveau la question : Que doit-on faire pour avoir la
tranquillité dans l’âme ? ». Une fois de plus, j’obtiens une seule
réponse : « Il faut accomplir le devoir ».
En effet,
quand nous accomplissons bien notre devoir, personne ne peut nous reprocher en
quoi que ce soit et notre esprit, loin des soucis et des inquiétudes, devient
calme et joyeux. « Notre devoir »,
tout le monde le comprend et le « connaît déjà ».
Les devoirs entre mari et épouse, entre parents et enfants, entre maîtres et
élèves, entre salariés et dirigeants, entre citoyens et autorités…et enfin le
devoir d’être homme.
Etant
enfants, ils doivent obéir aux
grands-parents, aux parents et les aimer et ne pas les rendre déçus ; ils
doivent bien faire les
études et aider la famille dans la mesure du possible. Etant
élèves, ils doivent obéir aux enseignants, s’adonner aux études et entraider
les camarades. Etant salariés, ils doivent bien observer les règlements et bien
exécuter le travail dans l’esprit franc et loyal. Etant citoyens, ils doivent
respecter les lois, contribuer activement à la construction de la Patrie….Si
vous, les jeunes, n’accomplissez pas ces devoirs de base, votre conscience ne
sera pas sereine ; ce serait un mauvais signe pour votre avenir et il faut
remédier immédiatement l’erreur.
Pour arriver
à une telle tranquillité, nous devons accomplir notre devoir, celui d’être homme, celui de renforcer le travail
pour s’entraider, celui d’échanger des idées sur les valeurs morales, celui
d’améliorer la vie de jour en jour sur la base de la fraternité. C’est la
grande joie, c’est le vrai bonheur.
Je me permets
de citer un poème de style Tu Tuyet (quatre phrases à 7 mots seuls, de
variation de tons) :
Le
bonheur, c’est quoi, si tu savais ?
C’est le vœu permanent que tu as fait,
Ne le seraient pas seuls la nourriture et les vêtements,
Mais surtout au fond de ton âme se trouve la paix.
Tous ceux qui
ont passé de dures expériences dans leur vie, sont unanimes sur un autre
point : Pour une plénitude de bonheur, trois vertus sublimes doivent être
acquises, pour avoir une conscience tranquille ;
-
Il faut être
compréhensible et tolérant à l’égard d’autrui sans tenir compte de ses
fautes ;
-
Il faut savoir
pardonner les fautes d’autrui ;
- Il faut donner un coup de main aux
personnes de jeune âge et de fragilité mentale dans notre entourage, pour ne
pas avoir des remords au cas où elles rencontreraient des incidents de
parcours.
Le fait de ne pas savoir se comprendre et se pardonner les
uns aux autres nous rend inaccessibles à la joie dans la vie :
La
compréhension peut chasser les soucis
Et apporter le bonheur là où rongent les douleurs.
Je crois
d’ailleurs qu’il faut accéder à une plénitude de bonheur, s’orienter vers
l’harmonie naturelle, à savoir la vérité, la bonté et la beauté, trois
principes fondamentaux du cosmos.
Mesdames, Messieurs,
J’entends une voix de mécontentement s’élever
quelque part dans la salle, faisant signe de reproche : « Alors,
comment peut-on avoir le bonheur en voyant d’innombrables êtres humains plonger
dans les douleurs à cause de la guerre, de la famine et de la maladie ? ».
Soit, nous ne pouvons pas être heureux pendant que de telles victimes existent
encore. Nous ne pouvons pas être indifférents devant la scène insupportable de
la misère et des lamentations touchant nos compatriotes. Nous avons la compassion
à leur égard. C’est pour cette raison-là que nous voyons surgir des héros,
d’illustres personnalités qui n’hésitent pas à prendre le chemin pour le bonheur de l’homme en cherchant à obtenir
la paix. Mais, hélas ! la guerre continue de faire tant de victimes ici et
là dans le monde.
Essayons de
parcourir le Chemin de Bonheur et
nous trouverons facilement la Paix, la paix réelle et durable qui couvrira le
monde entier. Quant au bonheur, personne ne le refuse, car chacun d’entre nous
est prêt à le chercher pour soi-même. Pour y arriver, nous devons accomplir
notre devoir, trouver la tranquillité pour notre âme. Qui a la tranquillité
dans l’âme, a sa conscience toujours transparente et ne cherche jamais à porter
atteinte à personne, ne commet pas d’actes malhonnêtes et tricheurs, ni ne
trahit, ni ne déteste personne, vit avec la fraternité et se comporte dans un
esprit d’humanité…. On imagine comme si tout le monde était sous un seul toit
et dans un seul foyer. Tous les foyers sont pareils dans un hameau en paix et
tous les hameaux sont pareils dans une nation en paix. Si nous sommes unanimes
et avons une bonne prise de conscience du bonheur, il n’y aura plus de place
pour la guerre sur notre terre. Il ne vaut pas la peine de chercher la paix,
car la paix est effectivement le fruit du vrai bonheur. Que chacun cherche tout
d’abord le vrai bonheur pour soi-même et la sérénité pour l’âme !
Une fois la
guerre terminée, aucune nation ne voudra plus s’investir inutilement en
dégageant un énorme budget pour la défense dont les ressources humaines et
matérielles seront destinées à la production nationale, surtout à la santé
publique et à l’éducation nationale. Pour que personne ne se trouve plus dans
la misère, que tout le monde vive dans la joie, on n’aura qu’à transformer les
navires de guerre, les véhicules blindés en outils de production, de transport
de passagers, de nourriture, de médicaments….aussi bien qu’à transformer le
matériel militaire de tous genres en besoins vestimentaires et alimentaires….
Messieurs, Mesdames, et pourtant…
Comment ? Une autre voix de quelqu’un, paraissant calme
et consentante, se fait entendre par sa véhémente contestation en argumentant
qu’étant pauvre, on pourra s’en passer, qu’étant malade, on pourra se guérir…. Mais
il existe une désolation, une des plus grandes douleurs de l’homme depuis
la genèse jusqu’aujourd’hui, dont
personne ne peut trouver la solution, c’est la
mort de l’homme.
Vous,
Mesdames et Messieurs, vous vivez avec humanité et loyauté et vous avez eu tant
de douleurs devant le décès de quelqu’un de cher dans votre entourage :
Quelle émotion était au moment de dire
adieu !
A tel point que même les feuilles
risquent de tomber, a fortiori
l’homme !
Mais oui, chers amis, sur notre cosmos, trouveriez-vous vraiment un
phénomène dit « la mort » ? C’est la loi du karma, c’est-à-dire
la loi de transformation, de mutation … en permanence. Nous, étant êtres
humains, nous ne pouvons pas nous y échapper.
En effet, l’homme ne meurt pas, il se transforme tout simplement. Nous
savons tous que l’homme est né, composé de deux parties : spirituelle et
matérielle. La partie spirituelle est transcendante, et, n’étant pas
conditionnée par la loi du monde matériel, existe toujours. La partie
matérielle est telle que la voix, l’image, le corps…..
-
La voix est
véhiculée par les ondes électriques dans l’air et y reste.
- L’image est transportée par la
lumière dans l’atmosphère et y reste.
J’ouvre une parenthèse :
aujourd’hui, nous disposons de moyens de communication comme la radio, la
télévision, l’informatique…, qui nous aident à comprendre plus facilement les
phénomènes précités.
- Le corps a été conçu au départ dans
le ventre de la mère, est devenu ensuite un bébé ayant l’air perdu dans un
berceau et plus tard un petit élève coquin dans ses vêtement tout neufs. Ces
trois étapes de vie nous concernent tous. Et puis vient une autre étape quand
on devient un adulte calme aux cheveux poivrés, précédant l’âge d’un vieux qui
marche avec une canne ; et enfin arrive le moment d’être enfoui dans la
terre, le corps devant ainsi devenir un tas d’os secs ou bien un bol de cendres
en poudre en cas de l’incinération. Personne n’échappe à ces trois étapes de
vie.
-
La partie spirituelle de l’homme n’a pas
disparu, la partie matérielle reste. Voilà un homme qui devient inanimé, tombe
par terre. Etant donné que nous avons une idée erronée sur ce phénomène,
croyant que ce seraient la mort, la perte, le néant, le non-retour sur terre,
nos douleurs sont si intenses et nos regrets et nos affections le sont autant.
Mais la réalité n’est, à mon avis,
qu’une sorte de transformation, phénomène ordinaire. Chaque jour, nous
subissons continuellement cette mutation, n’est-ce pas ? Les tissus cellulaires devenus âgés doivent
« céder la place » à ceux de nouvelle génération en pleine
croissance. La naissance de nos enfants est également une transformation qui
permet aux parents de renouveler la succession de vies :
Mes enfants sont le nœud reliant les vies
Je transmets ainsi un peu de sang, y mets un peu d’amour.
Nos parents ont utilisé leur amour pour le mélanger avec leur semence
génératrice pour « modeler » la nouvelle vie d’enfants. Si nous
sommes convaincus de cette réalité bien nette, nous savons pourquoi nous devons
avoir la pitié filiale, respecter et aimer nos grands-parents, nos parents.
Partant de là, les frères et les sœurs, portant les mêmes cellules que leurs
parents, doivent savoir s’aimer ; les citoyens de la même nation doivent
savoir s’entraider. De par le même raisonnement, les citoyens d’une nation ne
doivent pas nourrir la haine contre ceux de
l’autre nation, n’ont pas le droit non plus de s’armer pour les
massacrer, car, comme nous, ils ont le devoir de « prolonger » la vie
de leurs parents et de leurs ancêtres.
Je souhaite que tout le monde efface unanimement et définitivement le mot « la mort », en le
remplaçant par le mot « la transformation », ce permettant à chacun
de se sublimer des douleurs sans nom, des maléfiques hantises d’esprit, en
remplaçant les mots « adieu pour toujours» écrits sur les couronnes
de deuil par les mots « A bientôt », ce permettant aussi à chacun
d’apporter le soulagement aux douleurs, une sorte de consolation logique et
efficace, qui favorise la prise de conscience moderne de la notion « l’immortalité
de l’humanité ».
Enfin, je me permets
de résumer le tout en quelques mots :
- Le fait de bien
comprendre à juste titre le bonheur aide tout le monde à acquérir le bonheur.
-
La paix ne doit
pas tarder à régner partout.
-
Il faut
abandonner l’idée erronée sur la transformation de l’humanité.
-
La vraie
transformation humaine apporte au monde la joie de vivre, le bonheur en sa
plénitude, dans un environnement paisible et fraternel.
Je vous remercie de m’avoir écouté.
Và một bạn, chuyển sang tiếng
Anh:
Where
is real happiness?
(Discourse address to Students at some
Universities)
- Dear Teachers
- And all dear students,
Our little wish
is that everybody has a pleasure to live. But we can’t be pleased while there
is still much mistakenness in people’s
awareness, especially mistakenness on Happiness.
Happiness is
everybody’s expectation and desire. Still, only few people want to mention it!
They just think that happiness is of people having a luxurious life, not them;
or it isn’t necessary to discuss about yet: it’s too many urgent things to
worry, too much important work to do…to have time for discussing about those
remote and vague things. It’s a first mistakenness, a beginning for other
dangerous mistakenness! Having wrong awareness, life will be missing and
miserable! As a result, many people usually complain about their life, resent
impersonally…or feel disappointed, live dissolutely and make unexpected
evils...! On the contrary, if we study thoroughly and have right awareness of
what a good way of living to pursue and what a true happiness is to find for
ourselves, we will have a beautiful life, know how to care everybody around,
how to share either material or spiritual and build a warm, peaceful society.
Therefore, we can not but discuss about happiness.
Happiness has multiform and multi
colour. Each person has his own feeling and experience. But happiness is of
“everybody”, it must have something most general for everybody. That “most
general” thing is true happiness.
So what is that “most general thing”?
Or what is true happiness?
- Is happiness wealth? Maybe, but
it’s not totally right There are so many wealthy people who still hurt inside.
It seems that wealth is only a shirt, a shell of happiness and it is not true
happiness.
- Could happiness be high status or
great influence? Also it is not totally right. Many people of high social
standing don’t feel happy at all. Status, influence …is only an illusion of
happiness.
- Sitting on top of love between male
and female…? How many people are proud to have happiness by love granted? Most
is contrary! Thus, love is also only an illusion of happiness.
Then… there is nobody having
happiness, isn’t there?
– We beg to say, there is. Many
people feel happiness. Learning about their mood, their answers are all the
same. They feel peaceful in their mind. All experience:
“Happiness is a peace of
mind”.
Curious to wonder more, “what we must
do to have a peaceful mind?” Once again, they have same answers: “Keep our
obligation whole”. When we keep our obligation whole, nobody can complain or
reproach us; our mind is not worried or anxious but happy and peaceful. “Our
obligation”, we understand and everybody has “already known”: obligations
between wife and husband, parents and child, teacher and student; obligations
between employee and leader, inhabitant and government…The last is being-man
obligation.
As a child, we must obey and respect
our parents and grandparents, give our mind for studying and help family’s
business if we can. As a student, we must obey our teachers, be studious, love
and help friends. As an employee, we must obey regulations; try our best to
work in the spirit of honesty and sincerity. As an inhabitant, we must obey law
well, be active in participating in building our native land…With these basic
obligations, if you, young people, don’t take pains to carry out, your
conscience will be tormented; it isn’t a happy sign for your future and you
should correct the fault.
In order to have a peaceful mind, we
must keep our obligations whole, being-man obligation, which is doing our best
to work to serve mutually, send to each other ethical ideas and build a more
beautiful life on a basic of human love. It is a great pleasure, true
happiness.
A four-line poem expresses:
Happiness is what, do you know?
It’s a dream you always wish,
It’s not food and clothing
But a peace in your mind
People who have much life experience
all recognize that we should create for ourselves three noble characters to
have whole happiness:
- To sympathize with other people’s
mistakes to make our mind happy and peaceful.
- To forgive their mistakes to make
our mind tranquil.
- And to guide young and weak people
around us to make our mind out of torment afterwards if there is any
unfortunate thing happening to them.
It’s hard to find a pleasure in life
if we don’t know how to sympathize, how to forgive each other.
Sympathize to erase sorrow
To bring happiness for place of pain
In addition, it is believed that we
should lift happiness to perfection, turn to the true, the good and the
beautiful, to the original point of universe and human.
Ladies and gentlemen,
Up to here, suddenly, some of you
sigh and reproach: No happiness at all! So many people have to hurt because of
war, poverty, sickness…
- It’s right; we can’t be happy while
there are still miserable people like that. We can’t ignore our writhing
fellow-creature. We feel great anguish with them. For this reason, there were
heroes, great men who are willing to “set off” for finding peace and bringing
happiness to mankind. But war still gives much pain here and there!
Let’s try following Happiness Route,
we will find Peace easily. A long and true Peace will shade our whole earth.
Happiness, nobody can refuse it. Finding happiness, everybody is ready. To have
happiness, we must keep our obligation whole and find a peace in our mind. With
those who have a peaceful mind, their conscience always be clear and they never
intend to do somebody harm, never be greedy and dishonest, never betray and
feud; live kindly and treat each other by mercy….Such kind of people in a
house, it is a cosy house ..Such kind of house in a town, it is a happy town.
Such kind of town in a country, it is a peaceful country. If we all sympathize
with the right conception on happiness, there will be no place for war to exist
on this earth. We don’t need to find peace. As Peace is an evitable result of
True happiness. Firstly, let’s find for ourselves that true happiness, which is
peace of mind.
Once the war no longer exists, no
country want to spend money uselessly to invest in national defense. Take human
resource of national defense to supply for productive labour; take budget of
national defense to invest in health care and education; take battleship,
warplane… to improve it to be means of production and transport carrying food,
medicine. ..; take military equipments
to convert it into things to eat and dress…, nobody is poor and hungry,
everybody will live happily.
Then! Dear ladies and gentlemen
Another student, he meditated all the
time and seemed to sympathize but he objected strongly: Poverty can be
overcome, war can be pushed back little by little; sickness can be healed in
the end…But there is a pain, the strongest pain from the primitive time up to
now, that nobody can help mutually. It is “human death”!
- If you live kindly and faithfully,
you must “feel great anguish” before the death of people you love.
Moved in a moment of separation
Leaf writhes in pain…person all the more
Hey everybody!
In this universe, there isn’t any
phenomenon called “death”? It just evolves, deforms, changes… We, human, can’t
escape from that rule, too.
In fact, human doesn’t die, he only deforms.
Everybody knows that our human consists of two parts: material and spiritual.
The spiritual part is transcendent, it isn’t affected by rules of material
universe and always exists. The material part is voice, image, body…for
instance.
- Our voice is transmitted by
electric waves in the air and still there.
- Our image is carried by light in
the air and still there. (Nowadays, thanks to radio, television station,
telephone, computer…, it’s easy to understand those phenomena mentioned
above).
- Our body, once used to be a fetus
in mother’s womb; once used to be helpless in a cradle; once used to be
sprightly in new clothes at school age. Those three periods, they are us. Then,
it once used to be stately with grey-haired; once used to be old on a walking
stick; once used to lay quietly underground reducing to a bag of dry bones or a
bowl of ashes as incineration. These three periods, nobody can deny, it also
must be us.
The spiritual part in each of us
doesn’t disappear; the material part is still there. A person stops breathing
and lays down. We misunderstand this phenomenon, think that he is dead, passes
away, doesn’t have anything left and we never meet him again…so we are
extremely hurt and painful!...Nevertheless, in fact, it just a normal
phenomenon, a deformation phenomenon. Every day, we constantly bear that
deformation, don’t we? The old cells must “leave”, offer their places to young
developing cells. Parents bear children, it also a deformation to create a new life
and inherit their lives :
Child is our life’s continuation
We bring some blood, we blend some love
Parents take their love to mingle
with their vitality to create a child painstakingly. It’s the truth, we must
feel it clearly to understand why we have to “love and grateful” to their
parents and grandparents. Thence, siblings in a same house (who inherit their
parents’ same body) must love each other; people in same country must help
mutually. By extension, one ethic group must not hate and don’t have a right to
pull a gun to kill other ethic groups. Because of one reason, they as well as
we have responsibility to “prolong” our ancestors’ lives, prolong our general
Forefather.
Wishing everybody agrees and deletes
completely the word “death” and replaces by the world “deformation” so that
those unreasonable pains no longer obsess severely in everybody’s mind; replace
the line “goodbye forever” on wreaths by the line “goodbye temporarily” to
sympathize mutually. It’s the most reasonable and efficient sympathy …and opens a new sense:
“Immortal Human”.
Finally, we beg to sum up as follows:
With only right conscious on
happiness, everybody is surely to find happiness; peace will certainly come to
us; mistaken thoughts on phenomenon of human deformation are dispelled.
Everybody will have a pleasure to live, enjoy perfect happiness in a peaceful
scene and a warm atmosphere of human’s love.
Yours sincerely.
BÖÙC TAÂM THÖ
(THÔØI ÑEÄ NHAÁT COÂNG NGUYEÂN )
Yeâu quí göûi :
NGÖÔØI THÔØI ÑEÄ NHÒ COÂNG NGUYEÂN
Caùc con yeâu quí,
Chuùng
toâi raát sung söôùng ñöôïc bieát caùc con ñang vui soáng, soáng raát haïnh
phuùc, haïnh phuùc thöïc söï trong vónh cöûu hoøa bình. Chaéc chaén caùc con
nghó raèng chuùng toâi khoâng phaûi laø nhöõng ngöôøi cuûa thôøi Ñeä Nhaát
Coâng Nguyeân, maø laø nhöõng ai ñoù xa laï, xa laï nhö ngöôøi Tieàn Söû!
Caùc
con nhaän xeùt chí phaûi. Chuùng toâi laø nhöõng ngöôøi bieát “töï phaït” veà
caùc nhaàm laãn cuûa mình, qua nhöõng laèn roi chieán tranh vaø nhieàu ñau khoå
khaùc. Caùc con laø nhöõng ngöôøi bieát “töï thöôûng” mình trong haïnh phuùc
vaø hoøa bình. Hai theá giôùi hoaøn toaøn traùi ngöôïc nhau, “xa laï” vôùi nhau
laø ñuùng, duø hai Coâng Nguyeân khoâng caùch xa laém! Caùc con ngôõ chuùng
toâi laø nhöõng ngöôøi Tieàn Söû? Khoâng phaûi caùc con “ngôõ” maø thöïc teá,
laø söï thaät. Chuùng toâi laø nhöõng ngöôøi Tieàn Söû, laém laàn “loät xaùc”,
moãi thôøi ñaïi, mang moät thaân xaùc môùi. Caùc con cuõng vaäy, ñaõ “loät
xaùc” töø chuùng toâi vaø qua chuùng toâi, ñeå tieáp tuïc noái daøi söï soáng
cuûa loaøi ngöôøi. Taát caû chuùng ta luoân luoân laø moät, laø moät töø
nguyeân thuûy cho ñeán sau cuøng.
Caùc
con ñaõ laäp ñöôïc moät kyû nguyeân môùi, kyû nguyeân khoâng coù ngöôøi nhaàm
laãn trong caùc nhaän thöùc cuûa mình, neân khoâng coøn gian tham, ganh gheùt;
khoâng coøn tranh chaáp, haän thuø; khoâng coøn ñoùi ngheøo, chieán tranh… Taát
caû ñeàu ñöôïc haïnh phuùc trong tinh thaàn thaém thieát thöông yeâu nhau.
Nghieãm nhieân caùc con ñaõ môû ra moät Coâng Nguyeân Môùi, Ñeä Nhò Coâng
Nguyeân. Chuùng toâi phaûi töï phaït mình vì töø thôøi ñaïi cuûa chuùng toâi
trôû veà tröôùc, vöôùng phaûi nhieàu nhaàm laãn, nhaát laø nhaàm laãn veà haïnh
phuùc. Chuùng toâi ñi tìm haïnh phuùc vaø cuõng muoán mang haïnh phuùc ñeán cho
moïi ngöôøi. Nhöng khoâng ngôø, caøng ñi tìm caøng caûm thaáy baát haïnh vaø
gaây thöông ñau cho bao nhieâu ngöôøi khaùc! Ngôõ thöông ngöôøi, maø khoâng
ngôø mình ñang laøm haïi; ngôõ cöùu vôùt, maø khoâng ngôø mình ñang dìm saâu
anh em; ngôõ ñem laïi hoøa bình, maø khoâng ngôø gaây tang toùc, ñieâu linh…
Nhöõng chieán xa nghieàn naùt haøng vaïn ngöôøi; nhöõng traùi ñaïn, traùi
bom huûy dieät haøng trieäu ngöôøi trong
nhaùy maét… chæ mang laïi cho loaøi ngöôøi nhöõng töôûng nieäm theâ löông! Chöa
coù ai giuùp ñöôïc gì nhieàu cho nhau. Phaûi chaêng, caùc hình phaït aáy ñaõ
thoâi thuùc caùc con tónh ngoä?
Thôøi
ñaïi caùc con, nhöõng ñaøn anh ñaõ sôùm yù thöùc toát, nhaän ñònh ñuùng ñaén,
bieát töï tìm haïnh phuùc ñích thöïc cho mình (söï bình yeân trong taâm hoàn)
vaø mang haïnh phuùc aáy chia seû cho nhöõng ngöôøi beân caïnh. Ñaùng ghi nhôù
nhaát, laø “taám loøng” cuûa nhöõng nhaø laõnh ñaïo caùc taäp theå. Hoï raát
nhieät tình, giaûi thích vaø môøi goïi ñöôïc taát caû. Nhôø uy tín, tieáng noùi
cuûa hoï ñöôïc nhieàu ngöôøi laéng nghe. Caùc con laøm ñöôïc ñieàu ñoù deã
daøng, vì “nieàm vui vaø haïnh phuùc, caøng cho caøng thaáy traøn ñaày hôn
nhieàu”. Ai cuõng yù thöùc roõ nhö theá vaø laøm theo nhö theá. Nhöõng maàm
moáng ganh tî, tranh chaáp, haän thuø… khoâng coøn nöõa. Chieán tranh khoâng
coøn choã ñöùng trong loøng ngöôøi. Töø ñoù, aám no ñeán vôùi moïi nôi; beänh
taät daàn daàn ruùt lui. Tieáp noái, coù caùc con ñoàng caûm vaø höôûng öùng,
neân ñaõ laäp ñöôïc moät thieân ñöôøng ngay treân traàn theá, moät thieân
ñöôøng maø chuùng toâi ñaõ töøng khao khaùt vaø chæ bieát khao khaùt! Maõi cho
ñeán thôøi ñaïi cuûa caùc con ñaây, caùc con môùi maïnh daïn, ñoàng taâm hieäp
yù, ñoåi thay nhaän thöùc. Khoâng nhaàm laãn veà haïnh phuùc cuûa ñôøi ngöôøi,
vöôït qua nhöõng kyû nguyeân, Coâng Nguyeân cuõ maø chuùng toâi chæ hoâ haøo,
khôûi xöôùng chöù khoâng xoa dòu ñöôïc noãi ñau cho nhau. Nhö laøm laïi töø
ñaàu, caùc con ñaõ ñi töø “tìm haïnh phuùc
ñích thöïc cho mình”, chæ caàn “cho
mình” thoâi, maø ñaõ ñeán ñích, ñaït
ñöôïc hoøa bình theá giôùi. “Ñaït ñöôïc hoøa bình theá giôùi” maø khoâng
caàn tìm kieám moät giaûi phaùp to lôùn naøo khaùc; khoâng caàn nghieân cöùu
keá hoaïch, saùch löôïc; khoâng caàn chuaån bò phöông tieän, söùc löïc; khoâng
caàn phaûi chaáp nhaän maát maùt, hy sinh… Raát nheï nhaøng vaø cuõng raát deã
daøng ñeå ñaït ñöôïc moät keát quaû voâ cuøng to lôùn. Caùc con thaät xöùng
ñaùng laø nhöõng ngöôøi saùng laäp ra Coâng Nguyeân II, moät Coâng Nguyeân maø
moïi ngöôøi bieát yeâu thöông vaø ñuøm boïc nhau trong công bằng và bác ái.
Taâm
söï vôùi caùc con, möøng cho caùc con laäp ñöôïc moät kyû nguyeân môùi, kyû
nguyeân haïnh phuùc vieân maõn vaø vónh cöûu hoøa bình. Coâng Nguyeân II ra ñôøi, maø khoâng heà coù
ai ñoù (bò baét buoäc hoaëc töï nguyeän) phaûi traû giaù, duø chæ gioït moà
hoâi. Chuùng toâi ñaõ maõn nguyeän vaø maõi maõi sung söôùng, daãu mai ñaây,
khoâng coøn gaëp nhau trong daïng theå cuõ naøy nöõa, maø phaûi bieán sang moät
daïng theå môùi.
Vôùi daïng theå
môùi aáy, chuùng ta seõ ñöôïc troïn veïn gaàn guûi vaø hieåu nhau hôn.
Yeâu quí caùc con laém laém.
Ngöôøi cuûa Coâng Nguyeân
I,
Lê Quý Long.
Thay lời kết
Một cuộc điện thoại từ xa, gọi qua máy để bàn. Bên kia đầu
dây, giọng người đàn ông, phát âm tiếng Việt, thỉnh thoảng thiếu dấu:
- Cảm phiền, xin vui lòng cho chúng tôi gặp ông Lê Quý Long
- Vâng, là tôi
- Có phải ông là tác giả của những cuốn sách…
-Vâng. Thưa ông là ai?
Không trả lời, thao thao một hơi: “Ông luôn ước vọng hòa bình,
mời gọi con người hướng về hòa bình. Vậy xin hỏi, ông nhận xét thế nào và có ý
kiến gì về những vụ tranh chấp trên biển Đông, cảnh hổn loạn tại Ucraina, đẫm
máu tại Iraq..?”
Nghe câu hỏi, thoáng có một chút “vặn vẹo”, tôi muốn từ chối
tiếp chuyện ngay lúc này:
- Thưa ông, câu chuyện không ngắn. Tâm sự qua điện thoại…
Bị ngắt lời: “Không sao, không sao. Giá cước vẫn nhỏ thua giá
vé máy bay”.
Đến đây, tôi cảm thấy khỏe ra, nhờ mấy lời hài hước, không
căng thẳng như ban đầu:
- Vậy, xin thưa, những tranh chấp hung hăng trên biển Đông, sự
hổn loạn ở Ucraina, cảnh đẫm máu tại Iraq… Không cần đến sự nhận xét, tất cả
chúng ta đều biết rõ, thấy rất rõ: “Những nơi ấy, không có sự công bằng, thiếu
chút tình người”. Nếu những nơi ấy, đôi bên đều biết tôn trọng công bằng, đều ứng
xử với nhau trong tình người, thì mọi việc đã được êm đẹp từ lâu”. Về ý kiến,
nhiều người có ý kiến. Nhưng biết nói với ai, ai nghe mà nói? Những sự việc to
lớn ấy, chỉ có những người đang giữ các hức vụ to lớn mới có thể lên tiếng được!
Những khi có xảy ra tranh chấp căng thẳng, hai bên nghinh chiến, giao chiến… các
ngài mới kêu gọi “hãy kiềm chế và ôn hòa=tình người”, “giải quyết theo luật
pháp và công ước quốc tế = công bằng”. Những lời quí báu ấy đã an ủi được phần
nào nỗi đau của người dân vô tội. Rất tiếc, trễ quá! Giá được các ngài lên tiếng
sớm hơn thì hay hơn biết mấy! Nếu những lời mời gọi ấy được vang lên sớm hơn, sớm
hơn mười năm, sớm hơn một trăm năm… thì các vụ việc đáng tiếc đã không xảy ra với
loài người”.
- Oui, oui…
- Chúng ta bé nhỏ, không được nói với người lớn, thì nói với
người nhỏ vậy. Chúng ta nói với đàn em, những thế hệ kế tiếp. Mời gọi con em
mình, tập nếp sống công bằng, biết suy nghĩ đến tình người để góp phần ngăn chận
những tranh chấp trong mai sau, xua tan những oán thù, chém giết lẫn nhau…
- Bien, bien, très bien. Merci, merci beaucoup.
Những tiếng cảm ơn rối rít từ phía bên kia, bằng tiếng Pháp,
khiến tôi vui quá, cúp máy mà quên nói lời “hẹn gặp”!